Đạo thị vô tình khước hữu tình – Đệ tam thập bát chương

Hôm nay Kura post hơi trễ 1 chút, tính là đúng 0 giờ cơ

Thôi thì coi như đây là quà năm mới nhé, HE = may mắn, chúc các bạn readers một năm mới an khang thịnh vượng, phước lộc đầy nhà ^^

Tác giả: Phiền Lạc

Edit: Kura

Beta: X_Chan

Đệ tam thập bát chương

Thanh Ti cũng lo lắng cảnh tượng này sẽ làm cho Thường Tiếu không được vui, cậu rất hiểu ý người khác mà nói, “A Tiếu, nơi này bầu không khí không tốt lắm, chi bằng chúng ta ra ban công hóng gió đi.”

“Được.”.

Hai người đi ra ban công, ban công rất lớn, ở giữa có treo một ngọn đèn theo phong cách cổ điển, đem họ bao phủ an hòa giữa bóng đêm tĩnh mịch. Tiếp tục đọc

Advertisements

Đạo thị vô tình khước hữu tình – Đệ tam thập thất chương

Tác giả: Phiền Lạc

Edit: Kura

Beta: X_chan

Đệ tam thập thất chương

“Không phải… Là… Uhm…”

Lời giải thích Thường Tiếu còn chưa kịp nói ra miệng, liền cảm thấy bụng một mảnh lạnh lẽo, đôi môi ấm áp của Vũ Văn Tuấn áp lên vết sẹo của cậu, cảm thấy có một vật thể mềm mại đang ở trên bụng mình không ngừng chơi đùa vỗ về, cậu một trận thất thần.

Bàn tay Vũ Văn Tuấn ở giữa hai chân Thường Tiếu xoa nắn vài cái, sau đó liền nhanh chóng luồn tay vào quần ngủ của cậu, cầm lấy chỗ cực nóng kia, dục vọng đã bắt đầu cương cứng khiến hắn thực hài lòng, đứa nhỏ có phản ứng, so với lần trước xem như có tiến bộ. Tiếp tục đọc

Đạo thị vô tình khước hữu tình – Đệ tam thập lục chương

Tác giả: Phiền Lạc

Edit: Kura

Beta: X_chan

Đệ tam thập lục chương

Chỗ Vũ Văn Tuấn đi ra chính là nơi Ứng Húc tổ chức tiệc rượu, nhìn thấy tiểu sủng vật cùng Trữ Phi tán gẫu thập phần vui vẻ, sau khi về nhà cậu còn đem phần quà sinh nhật trước kia tặng cho y, bộ dáng thân mật kia khiến cho Vũ Văn Tuấn giận đến phát cuồng, nếu đổi lại là trước đây, hắn đã sớm tiến lên dùng một chưởng kết liễu bọn họ, nhưng hiện tại trái ngược, hắn chỉ có thể ra uy với cái bình hoa này.

Vũ Văn Tuấn không dám để cho Thường Tiếu bước xuống, theo như tâm tình hắn bây giờ mà nói, không chừng sẽ không thể kiềm chế được đánh ra một chưởng, đứa nhỏ chắc chắn không thể chịu nổi một chiêu của hắn, cho nên Lăng Tiêu cung chủ ung dung tự tại giờ phút này cũng chỉ có thể làm ra vẻ mặt âm trầm đứng ở giữa phòng thầm oán trách.

Thường Tiếu nào biết được suy nghĩ của Vũ Văn Tuấn, thấy sắc mặt hắn khó coi, cậu vội cẩn thận thăm hỏi.

“Vũ Văn Tuấn, sắc mặt anh thật không tốt a, có phải xuyên không phải tốn rất nhiều năng lượng không? Hay….. Anh lại bị người khác truy sát? Anh yên tâm, tôi hiện tại có thể che chở cho anh rồi, anh hai thương tôi nhất, tôi sẽ nhờ anh ấy giúp đỡ, nếu không thì tìm Vũ Văn Tuần, hiện tại chúng tôi là bạn tốt, y rất chiếu cố tôi….”

Trước mắt một trận trắng bệch, Vũ Văn Tuấn tức đến suýt hộc máu.

Lần trước hắn sa sút như vậy còn không phải là do Vũ Văn Tuần ban tặng sao? Đứa ngốc cư nhiên còn dám đề cập cái tên này trước mặt hắn.

Hơn nữa, hắn không thích ngữ điệu nói chuyện của Thường Tiếu.

Cậu vô tư gặp được bóng cây thành đạt, hắn không nghĩ tới Ứng Húc lại cưng chiều Thường Tiếu đến như vậy, cho cậu ở biệt thự vô cùng xa hoa, ra vào còn có tài xế đưa đón, tóc của đứa nhỏ dường như đã được bôi qua cái gì đó, chải thành một kiểu cố định, bất quá mấy tháng không gặp, mỗi cái giơ tay nhấc chân của cậu đã không còn giống hình tượng thiếu niên ngây ngô khô khan như lúc trước.

Cách ăn mặc rất gọn gàng sạch sẽ, tuy vẫn là đứa nhỏ mà hắn quen thuộc, nhưng như vậy thì khác gì những thiếu niên trong Lăng Tiêu cung hắn quơ một tay liền có cả nắm, nếu vậy hắn cần gì phải xá cận cầu viễn* chạy đến nơi này?

*xá cận cầu viễn: bỏ gần tìm xa

Nghĩ đến hai tháng qua bản thân tương tư thành họa, đối phương lại khoái hoạt như xưa, sự vui sướng lúc đầu của Vũ Văn Tuấn liền sớm bị phẫn uất thay thế, hắn cười lạnh một tiếng.

“Xem ra sao may mắn thật sự linh nghiệm, giấc mơ của ngươi cuối cùng cũng biến thành sự thật, chúc mừng chúc mừng.”

Thường Tiếu nhãn tình sáng lên.

“Tôi cũng nghĩ như vậy a, bất quá phòng này rộng quá, ở không quen, nếu có nhiều người cùng ở thì tốt hơn.”

“Chuyện này thì có là gì? Lấy thân phận cùng địa vị hiện tại của ngươi muốn kiếm loại người nào mà không có? Hay là Trữ học trưởng của ngươi đi, vừa rồi y đối với ngươi không phải vô cùng nhiệt tình sao?”

“Vũ Văn Tuấn….”

“Cáo từ!”.

Không muốn chần chừ thêm nữa, Vũ Văn Tuấn cảm thấy bản thân đã sắp đi đến bờ bạo phát rồi, đứa nhỏ là người hắn không muốn tổn thương nhất, hơn nữa, hắn không nên tức giận, Thường Tiếu không phải người yêu của hắn, cũng không phải thị sủng của hắn, thậm chí ngay cả bằng hữu cũng không phải, mà hắn, một người không có bất kì mối quan hệ hợp lý nào với cậu, lại mong ngóng chạy đến tìm cậu……

“Chờ đã!”

Thấy Vũ Văn Tuấn xoay người muốn đi, Thường Tiếu đột nhiên có một loại cảm giác, nếu lần này cậu để cho hắn ly khai, đời này có lẽ không có khả năng gặp lại, nghĩ như thế cậu làm sao còn kiêng nể lời cảnh cáo của Vũ Văn Tuấn, chỉ có thể vội vàng chạy xuống lầu ngăn cản hắn.

“Ôi…..”

Thường Tiếu tâm hoảng ý loạn một chân bước hụt vào khoảng không, đầu liền hướng phía dưới mà cắm xuống, Vũ Văn Tuấn nghe được tiếng kêu hoảng hốt, ngay lập tức quay đầu nhìn lại, hắn sợ đến mức tim thiếu chút nữa nhảy ra ngoài, vội vàng phóng người lên, đem Thường Tiếu ôm ngang ngã trên mặt đất.

Đứa nhỏ này sao lúc nào cũng ngốc nghếch như thế, chẳng lẽ cậu không nhìn thấy những mảnh vỡ tung tóe của bình hoa khi nãy sao?

“Hắc hắc, thì ra đây là cái gọi là khinh công, Vũ Văn Tuấn, anh giỏi thật.”

Nghe xong lời khen tặng, sự tự mãn của hắn đột ngột tăng cao, lửa giận cũng theo đó hạ xuống, Vũ Văn Tuấn hừ một tiếng.

“Vào nhà không biết khóa cửa, đi đứng không biết nhìn đường, thật không hiểu nếu ta không ở đây, ngươi sẽ như thế nào nữa?

“Vậy thì anh đừng đi a!”

Một câu thốt ra khiến cho Thường Tiếu phải tự đỏ mặt, không dám đối diện với ánh mắt dò xét của Vũ Văn Tuấn, cậu đem cả người nhích lại gần lồng ngực của hắn, thanh âm khe khẽ nói, “Anh hai nói phải tìm vệ sĩ cho tôi, nhưng tôi không thích bị người khác đi theo cả ngày, bất quá nếu là anh thì….”

“Hừ, hiếm khi được thiếu gia coi trọng, ta thật sự cảm thấy vinh hạnh.”

Lửa giận vừa mới giảm xuống một chút hiện tại lại hừng hừng bùng cháy.

Hảo, hắn tân tân khổ khổ tự mình chạy đến, cư nhiên bị người ta đạp xuống làm bảo tiêu, Vũ Văn Tuấn thật muốn đem đứa nhỏ này ném lên đống mảnh vỡ kia, đạp nát cái bản mặt phấn khởi đáng ghét kia của cậu.

Giờ phút này nếu Thường Tiếu ngẩng đầu, chắc chắn sẽ nhìn thấy gương mặt lạnh lẽo âm trầm cực độ của Vũ Văn Tuấn, cũng không biết là vì ngu ngốc hay thẹn thùng, cậu hoàn toàn không cảm giác được nó, ngược lại còn đem đầu rúc sâu vào lòng đối phương.

“Vũ Văn Tuấn, cái ôm của anh thật ấm áp, võ công của anh đã khôi phục rồi sao? Công phu đó tên là gì? Xích Diễm thần công?”

“Lạnh không?”

Động tác ôm ấp này làm cho Vũ Văn Tuấn nhớ đến lúc Thường Tiếu nằm trong lòng hắn, bộ dáng hấp hối vô cùng đáng thương, tâm hắn lại bắt đầu dao động, tuy rằng phun ra hai chữ lạnh như băng, nhưng tình ý quan tâm hàm chứa bên trong không cần nói cũng biết.

“Uhm, Vũ Văn Tuấn, tôi rất nhớ anh.”

Lời này so với thức uống mát lạnh trong mùa nóng còn nhẹ nhàng sảng khoái hơn, đáng tiếc Vũ Văn Tuấn chưa kịp vui mừng đã bị lời nói kế tiếp chọc tức đến choáng váng đầu óc.

“Anh không ở đây, Tạp Tạp liền chết vì không ai chiếu cố chúng nó….”

Chết đáng lắm!

Đứa nhỏ ngẩng đầu vẻ mặt tội nghiệp nhìn hắn, đôi mắt còn có chút ươn ướt.

“Vũ Văn Tuấn, chúng ta nuôi lại hai con khác đi, lần này nuôi hai con sóc chuột thật được không?”

Ánh mắt ướt át, hai má đỏ ửng, đây là tiểu sủng vật hắn tưởng niệm đã lâu, đáng yêu đến mức chỉ khiến cho người ta nghĩ muốn một ngụm đem cậu ăn sạch.

Hiện tại nói chi đến nuôi hai con sóc chuột, chính là dù có nuôi hai con hổ, Vũ Văn Tuấn cũng sẽ đồng ý ngay lập tức.

Hắn phi thân nhảy lên lầu hai, hỏi, “Phòng ngủ?”

“Gian thứ hai bên trái….”

Vào đến phòng, Vũ Văn Tuấn đem Thường Tiếu đặt lên giường, chống tay nằm sấp trên người cậu, hỏi, “Nói cho ta biết, có nhớ ta không? Mấy tháng không gặp, ngươi lại béo lên.”

Béo một chút tuy rằng đáng yêu, nhưng theo như những gì cậu nói khi nãy, đáng lẽ đứa nhỏ phải tiều tụy mới đúng, chẳng lẽ cậu đang lừa hắn.

“Đều do anh hai, anh ấy biến tôi thành cái thùng rác, loại thức ăn gì cũng bắt tôi ăn, hơn nữa kiểu tóc này sẽ làm cho tôi trông càng béo, nhưng anh hai lại nói như vậy nhìn trưởng thành hơn.”

Nguyên lai không phải tiểu sủng vật tự mình quyết định, đều là do đại ca của cậu.

“Đổi kiểu tóc, nhuộm thành màu đỏ hạt dẻ, giống như bộ dáng trước kia!”

“Ách ….”

Ai, Vũ Văn Tuấn vẫn ba đạo như trước kia nga.

Ánh mắt Vũ Văn Tuấn đảo qua bình thủy tinh để trên chiếc bàn cạnh giường, hắn liền hỏi, “Còn thường xuyên xếp sao may mắn không?”

“Còn.”

“Màu đỏ ước cái gì?”

Trong chai hình như có không ít sao may mắn màu đỏ, Vũ Văn Tuấn liền thuận miệng hỏi.

Tay hắn đặt bên hông Thường Tiếu, nhẹ nhàng vuốt ve qua lại, đứa nhỏ đối với việc này còn sợ hãi, cho nên giai đoạn chuẩn bị tiền diễn là rất quan trọng.

Tay rất nhanh liền len xuống dưới lớp áo ngủ, bất quá cảm giác xoa xoa kia thực thoải mái, cho nên Thường Tiếu không hề chú ý bản thân giờ phút này đang bị móng vuốt sói tiến công.

“Là…”

Trên sao may mắn có viết tên của Vũ Văn Tuấn, bởi vì cậu rất muốn gặp lại hắn, bất quá cậu cũng không thể không biết xấu hổ mà nói ra.

Cũng may Vũ Văn Tuấn không có lòng dạ nào hỏi tiếp, hắn xốc áo ngủ của Thường Tiếu lên, nói, “Cho ta xem vết thương của ngươi.”

“Đừng nhìn, đã lành rồi.”

Lời phản đối bị Vũ Văn Tuấn tự động xem nhẹ, hắn đem quần áo của cậu xốc hết lên.

Miệng vết thương đã sớm khép lại, nhưng trên cái bụng bằng phẳng lại xuất hiện một vết sẹo nho nhỏ, Vũ Văn Tuấn lập tức nhíu mày.

“Sao lại như vậy? Lão nhân kia không phải đã nói sẽ không để lại sẹo sao?”

Thường Tiếu chớp chớp mắt mấy cái, hết nửa ngày mới hiểu lão nhân mà Vũ Văn Tuấn nói chính là Tang Viên, cậu liền phì cười.

Nếu một người luôn chú trọng vẻ bề ngoài như chú Tang biết bản thân bị người khác gọi là lão nhân, nhất định sẽ giận đến ngất xỉu cho coi.

Vết sẹo không biến mất, cũng không phải do y thuật Tang Viên không tốt, mà là do cậu từ chối chữa trị, cậu cứ nghĩ Vũ Văn Tuấn sẽ không trở lại nên muốn lưu vết sẹo này, bởi vì nó vốn là hồi ức của hai người họ.

Đương nhiên lời thật lòng sẽ không được nói ra.

“Là tôi cố ý lưu lại, bởi vì trên người có vết thương sẽ có vẻ nam tính hơn.”

“Nam tính? Như vậy, ngươi tính đem phần nam tính này cho ai xem?”

Ánh mắt xinh đẹp của Vũ Văn Tuấn híp lại, trong lời nói tràn ngập mùi thuốc nổ.

Hắn dám cam đoan nếu có kẻ nào nhìn được vết sẹo này, hắn nhất định khiến cho đối phương hôi phi yên diệt.

Đạo thị vô tình khước hữu tình – Đệ tam thập ngũ chương

Tác giả: Phiền Lạc

Edit: Kura

Beta: X_chan

Đệ tam thập ngũ chương

“Trữ học trưởng?”

Thường Tiếu quay đầu liền nhìn thấy Trữ Phi đang bước nhanh về phía mình, đã lâu không gặp, hiện tại cậu nhìn Trữ Phi, mặc dù có chút thân thiết, nhưng loại cảm giác sùng bái trước đây đã không còn tồn tại.

Trữ Phi vốn ngẫu nhiên nghe được chuyện liên quan đến Thường Tiếu, vừa vặn biết được cậu có ở đây nên cố ý đi tìm cậu.

Gặp lại bạn cũ, hai người tìm một góc vừa uống rượu vừa tán gẫu, Thường Tiếu chẳng mấy chốc đã có men say, Trữ Phi liền kêu tài xế đưa cậu về nhà.

Thường Tiếu ngồi trên xe, giữa những mảng tâm trí rời rạc bỗng hốt hoảng nhìn thấy một bóng trắng lướt qua nơi kính xe, cậu vội vã quay đầu lại, thế nhưng ngoài bóng đêm âm trầm ra thì chẳng còn thấy ai cả, Trữ Phi hỏi, “Em đang nhìn cái gì vậy?”

“Không có gì.”

Thường Tiếu giấu không được sự thất vọng trong lòng.

Nhất định là mình hoa mắt, Vũ Văn Tuấn ở thế giới kia đang bận ủng hồng bão lục*, làm sao có khả năng quay lại đây?

*ủng hồng bão lục: ôm ấp những người khác.

Trữ Phi đưa Thường Tiếu về nhà, đang định rời đi, Thường Tiếu vội nói, “Chờ một chút.”

Cậu chạy thật nhanh đến phòng ngủ, đem quà sinh nhật trước đây rất lâu đã vì Trữ Phi mà chuẩn bị giao cho hắn.

Trữ Phi vô cùng ngạc nhiên nhận lấy.

“Là cái gì vậy?”

“Là quà sinh nhật, em vẫn chưa có thời gian tặng cho anh, hi vọng anh sẽ thích.”

Đem quà đưa cho Trữ Phi, cũng coi như đã đem đoạn tình cảm kia trả lại cho hắn.

Chờ Trữ Phi rời đi, Thường Tiếu quay về phòng, vừa mới thay áo ngủ, đột nhiên nghe dưới lầu có tiếng vang, cậu vội đi đến đầu cầu thang hỏi, “Anh hai, là anh sao?”

Ứng Húc đối với cậu quả thật có chút bảo hộ quá mức, hôm nay cậu uống rượu, có thể là Ứng Húc lo lắng nên đến xem cậu thế nào.

Đi đến đầu cầu thang, chỉ thấy một người đang đứng giữa đại sảnh, một thân hoa y gấm vóc, mái tóc đen tuyền hơi chấm vai, mi gian còn ẩn ẩn một cỗ tức giận, không phải Vũ Văn Tuấn thì còn có thể là ai?

Thường Tiếu theo phản xạ dụi dụi mắt, cậu sẽ không vì say rượu mà sinh ra ảo giác đi? Nếu không thì chính là Thanh Ti và Vũ Văn Tuần đang đùa giỡn cậu?

Bất quá phần khí thế vừa bá đạo vừa kiêu ngạo này không phải là thứ Vũ Văn Tuần có thể bắt chước được, Thường Tiếu ban đầu là do dự kêu lên một tiếng, sau đó mới thật vui mừng mà la to.

“Vũ Văn Tuấn, đúng là anh!”

Sao may mắn thật sự không uổng phí, Vũ Văn Tuấn quả nhiên như mơ ước đến thăm cậu, tuy rằng khuôn mặt này nhìn qua dường như có chút tức giận, bất quá Vũ Văn Tuấn bình thường đều tức giận nhiều hơn là vui vẻ, cho nên Thường Tiếu cũng tự nhiên không quá để ý.

Cậu gọi một tiếng liền phóng như bay xuống cầu thang, ai ngờ vừa mới bước được hai ba bậc, chợt nghe Vũ Văn Tuấn quát, “Đứng lại!”

Lệ phong vừa xuất, bình hoa ở chỗ tay vịn cầu thang liền bị đánh nát, Thường Tiếu nhìn thấy khí thế lăng lệ của Vũ Văn Tuấn sợ đến ngốc lăng đứng tại chỗ, chần chừ nói, “Vũ Văn Tuấn….”

Nhìn đứa nhỏ vẻ mặt kinh ngạc lại vô tội, Vũ Văn Tuấn lại càng nổi cáu, hắn mượn linh lực của ngọc hoàn một lần nữa đến tìm Thường Tiếu, ai ngờ lại bắt gặp cậu ở tiệc rượu cùng Trữ Phi tán gẫu đến bất diệc nhạc hồ, mấy tháng không gặp, sắc mặt đứa nhỏ so với trước kia hồng hào hơn nhiều, hình như còn béo ra một chút, nhìn thấy bộ dạng cười đến híp mắt của cậu, Vũ Văn Tuấn thật không hiểu bao nhiêu tưởng niệm của bản thân trong thời gian qua rốt cuộc là vì cái gì.

Lại nói Vũ Văn Tuấn đột nhiên quay về Lăng Tiêu cung, tuy rằng trang phục và kiểu tóc của hắn cổ quái, nhưng mấy người trong cung cũng không dám cả gan hỏi nhiều, Vũ Văn Tuấn thích đi đó đây, ung dung tự tại, cho nên dù mấy tháng hắn không ở đây, cung nhân vẫn như như thường ngày thực hiện đúng nhiệm vụ của họ, đem sự vụ lớn nhỏ xử lý gọn gàng ngăn nắp.

Thấy Cung chủ hồi cung, thị tòng sủng thiếp ngay lập tức vô cùng nhiệt tình ứng đối lấy lòng, trăm kiểu dịu dàng thùy mị Vũ Văn Tuấn đều sủng hạnh tất cả, không có ngoại lệ, sự mong nhớ Thường Tiếu lúc ban đầu cũng phần nào phai nhạt.

Qua mấy ngày tiêu dao phóng túng, Vũ Văn Tuấn dần cảm thấy chán nản, rốt cuộc vẫn cảm thấy trong lòng thiếu thốn thứ gì đó, lúc đầu còn chưa cảm giác ra được, dần dần về sau liền rầu rĩ đến độ ngay cả lên giường hoan lạc cũng không có hứng thú.

Một ngày nọ hắn lên đỉnh núi luyện công, trên đường đi nhìn thấy một cái ụ đất nho nhỏ, đột nhiên liền hiểu ra trong lòng mình thiếu thốn cái gì.

Chôn trong cái ụ đất đó chính là hài cốt của một con sóc nhỏ, lúc Vũ Văn Tuấn còn bé cứu được một con sóc bị chon trong tuyết đến gần như đông cứng, cũng chính tay hắn kết liễu sinh mệnh của nó, bởi vì sư phụ nói ngoạn vật táng chí*, một người làm đại sự không thể có lòng dạ đàn bà.

*ngoạn vật táng chí: mê muội sẽ đánh mất lý trí.

Sự thiện lương thơ ngây của Vũ Văn Tuấn cũng theo cái chết của con sóc kia mà biến mất, từ đó về sau, tâm tư của hắn đều đặt ở việc luyện công và mưu tính đại sự, loại trừ những kẻ đối lập, tiếp nhận Lăng Tiêu cung, Lăng Tiêu cung dưới sự chấp chưởng của hắn dần trở thành võ lâm Bắc Đẩu, mà đoạn trí nhớ thời thơ ấu kia cũng liền bị vùi lấp tại ụ đất nho nhỏ này.

Nhìn lại ụ đất này, Vũ Văn Tuấn cuối cùng cũng hiểu vì sao hắn luôn đối Thường Tiếu cảm thấy quen thuộc, người kia một đầu tóc đỏ xù ra, lại thêm đôi mắt linh hoạt lóng lánh, đích thị là một phiên bản khác của con sóc nhỏ kia, trong trí nhớ của hắn, chỉ có con sóc này chưa từng sợ hắn, luôn thân cận hắn, không muốn rời xa hắn, chính là hắn lại dùng một thanh chủy thủ không chút do dự cướp đi sinh mạng của nó, mà không lâu sau, hắn lại một chuyện tương tự…..

Nghĩ đến A Tiếu, tâm hồ của Vũ Văn Tuấn liền không ngừng gợn sóng, rốt cuộc vẫn không thể tĩnh tâm, ngay cả đêm đó cung chúng mừng sinh thần cho hắn, hắn cũng hứng thú không nổi.

Sinh thần của Vũ Văn Tuấn đã qua, nhưng vì lúc ấy hắn không ở trong cung cho nên môn nhân mới vì hắn mà tổ chức lại, thế nhưng những kì trân dị bảo được tỉ mỉ sưu tầm cũng không mang lại nhiều hứng thú cho hắn, mấy thứ này trong cung của hắn đã có quá nhiều, cho dù là lễ vật thì bất quá cũng chỉ để chật kho thôi.

Vũ Văn Tuấn nhìn qua các lễ vật, đi đến phía trước một chậu cảnh Tuyết tùng cao chừng nửa thân người được tạc ra từ một khối bạch ngọc, môn nhân nhìn thấy Cung chủ sắc mặt âm trầm bất định nên không ai dám nhiều lời.

Vũ Văn Tuấn nhìn bức ngọc điêu thật lâu, sau đó mới tháo sợi dây chuyền thủy tinh bản thân vẫn luôn đeo xuống, đem nó đưa đến trước tượng ngọc, so với khối bạch ngọc này, mảnh thủy tinh nhỏ bé đến đáng thương, nhưng hắn nhớ rõ lúc Thường Tiếu đeo cho hắn, nụ cười của cậu vô cùng chân thành.

Tất cả mọi người đều tặng lễ vật đắt tiền nhất cho hắn, vì hắn là Lăng Tiêu cung chủ, duy chỉ có A Tiếu, cậu đem thứ tốt nhất cho hắn, bởi vì hắn là Vũ Văn Tuấn.

Phải trở lại tìm đứa nhỏ đó, cuối cùng hắn đã hiểu được trong lòng mình thiếu khuyết điều gì, là phần tình cảm kia, là thứ tình yêu vô tư chân thành nhất, chỉ khi quay lại với A Tiếu, hắn mới có thể lấp đầy cảm giác trống vắng trong tâm….

Thế là Vũ Văn Tuấn bằng tốc độ nhanh nhất đã trả lại tự do cho các thị thiếp nam sủng, lại đem mọi sự vụ lớn nhỏ trong cung giao lại cho môn hạ hộ pháp, sau đó cầm theo ngọc hoàn đến nơi trước đây nó từng mang hắn rời đi mà chờ đợi, hy vọng nó có thể một lần nữa giúp hắn quay về thế giới của Thường Tiếu.

Chính là sự tình không hề đơn giản như trong suy nghĩ, một lần chờ liền qua hai ba tháng, thẳng đến khi Vũ Văn Tuấn tựa hồ sắp mất đi hi vọng, một đêm nọ, thứ ánh sáng lạnh lẽo kì dị lại bao bọc lấy hắn, đưa hắn tiến vào vùng không gian bất tri danh.

 

 

Đạo thị vô tình khước hữu tình – Đệ tam thập tứ chương

Tác giả: Phiền Lạc

Edit: Kura

Beta: X_chan

Đệ tam thập tứ chương

 “A Tiếu, tối nay em đã uống thuốc chưa?”

Thường Tiếu đang đứng ở ban công khách sạn chuyên tâm xếp sao may mắn, nghe được thanh âm nói chuyện cậu liền vội vàng đem ngôi sao đang xếp dở nhét vào túi, ngay sau đó đã thấy Ứng Húc đi tới.

“Nhìn dáng vẻ của em anh biết nhất định là đã quên uống, thân thể vừa khỏe lên một chút, lại không chịu chú ý.”

Ứng Húc đi đến trước mặt Thường Tiếu, nâng tay xoa xoa mái tóc mượt mà của cậu, oán giận nói.

Tâm tình Thường Tiếu có chút hoảng, trước kia cũng từng có người đối với cậu làm ra động tác này, thế nhưng người kia đã bỏ cậu mà đi rồi.

Thường Tiếu ngày thứ ba sau khi giải phẫu thì tỉnh lại, vừa mở mắt liền nhìn thấy Vũ Văn Tuần cùng Thanh Ti đang ở trong phòng bệnh.

Trong lòng chấn động, nhưng cậu biết người kia không phải Vũ Văn Tuấn, tuy rằng hai người này lớn lên giống nhau như đúc, nhưng cậu có thể dễ dàng phân biệt được họ.

Vũ Văn Tuấn lãnh khốc trầm tĩnh, quanh người đều tỏa ra khí thế bốc đồng của loài dã thú, bất cứ việc gì chỉ cần hơi trái ý hắn, hắn sẽ không chút do dự mà dồn đối phương vào tử địa. Vũ Văn Tuần tuy rằng khôn khéo giỏi giang, nhưng so với Vũ Văn Tuấn hòa nhã hơn nhiều, nếu nói Vũ Văn Tuần là hùng sư ngạo nghễ không cần đồng loại, Vũ Văn Tuấn lại là dã báo khí phách kiệt ngạo giữa vùng đồng quê.

Theo lời kể của Thanh Ti, Thường Tiếu biết bản thân đã được cứu như thế nào, Vũ Văn Tuấn nói muốn giết cậu, nhưng đến cuối cùng lại cứu cậu.

Trong lòng Thường Tiếu thầm vui mừng, cậu biết Vũ Văn Tuấn yêu thương luyến tiếc cậu, vì cậu, hắn từ bỏ nhiệm vụ đã tiếp nhận trước đó, cũng vì cậu, hắn hướng tình địch của mình xin giúp đỡ, cậu biết người kiêu ngạo như Vũ Văn Tuấn, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, quyết không cúi đầu trước bất kì kẻ nào.

Sau đó, Ứng Húc đến chơi nói cho Thường Tiếu biết tất cả sự thật, cậu có nằm mơ cũng không nghĩ đến bản thân và Ứng Húc là anh em cùng cha khác mẹ, nhìn thấy Ứng Húc vẻ mặt hối hận khẩn cầu mình tha thứ, Thường Tiếu lập tức tiến đến ôm y thật chặt.

“Anh hai!”

Bất thình lình biết bản thân vẫn còn có người thân trên cõi đời này, vui mừng còn không kịp, làm sao có thể trách móc Ứng Húc, cậu thậm chí không đem những chuyện Hà Tú Lệ đã làm với mình để trong lòng, nếu như cậu vẫn luôn ở tại Ứng gia, có thể luôn không cần lo đến miếng cơm manh áo, nhưng như vậy sẽ không thể tình cờ gặp được Vũ Văn Tuấn.

Từ sau khi cậu tỉnh lại vẫn không thấy Vũ Văn Tuấn xuất hiện, cậu mỗi ngày đều cố chấp chờ đợi, mãi cho đến khi xuất viện, cậu mới tin tưởng Vũ Văn Tuấn đã quay về, nếu không chắc chắn hắn sẽ vì cậu mà xuất hiện.

Thanh Ti đem thẻ tín dụng của Vũ Văn Tuấn trả lại cho Thường Tiếu, Thường Tiếu kẹp nó trong sách làm thẻ đánh dấu, để bản thân lúc nào cũng có thể nhìn thấy nó, để nhắc nhở chính mình rằng, từng có một người đi qua cuộc đời cậu, không hề quan tâm có dính phải sự xui xẻo của cậu hay không, có chút bạo lực, có chút bá đạo, nhưng cũng rất quan tâm người cậu.

Đối với Thường Tiếu, Ứng Húc ngoại trừ sủng ái, còn có thương yêu cùng áy náy, sau khi xuất viện, y sắp xếp cho em trai ở biệt thự gần mình nhất, mặc cho cậu cực lực phản đối, ngay trước mặt mẫu thân y mời luật sư đem hơn phân nửa cổ phần mà mình đứng tên chuyển sang tên của cậu, cái này nguyên bản là của em trai, hiện tại vật quy nguyên chủ, Ứng Húc cảm thấy không có gì là sai.

Từ sau khi mọi việc bị đưa ra ánh sáng, Hà Tú Lệ vẫn sống trong nơm nớp lo sợ, trước tình cảnh này, bà ta hiển nhiên không dám phản đối nửa lời, thậm chí còn cố ý lấy lòng Thường Tiếu để có thể được con trai tha thứ.

Có lẽ là do thói quen, Thường Tiếu vẫn giống như trước kia thích xếp sao may mắn, mặc dù hiện tại giấc mộng đã trở thành sự thật, chính là trong lòng dường như đến cuối cùng vẫn cảm thấy trống vắng, có lẽ đó là cảm giác khoái hoạt khi ở chung với Vũ Văn Tuấn chăng?

Cậu từ lời kể của Thanh Ti đã biết được rất nhiều chuyện liên quan đến Vũ Văn Tuấn, biết hắn ở trong thế giới kia, không chỉ hành sự quái đản bá đạo, mà còn có vô số sủng thiếp, cứ hễ nghĩ đến một người cao ngạo ương ngạnh như thế mỗi khi ở trước mặt mình luôn phải nghẹn tức, Thường Tiếu liền không nhịn được mà bật cười, cậu rất muốn biết ở đất nước đó, Vũ Văn Tuấn có ngẫu nhiên nhớ đến mình hay không?

Còn có một người mà Thường Tiếu không thể quên được – đó là Tần Thải, sau khi cậu gặp chuyện không may vẫn chưa gặp lại Tần Thải, sau khi hỏi thăm bạn cùng lớp, mới biết được Tần Thải đã đi thực tập ở một công ty ngoài thành phố, trong một thời gian ngắn sẽ không trở về, cậu gọi điện cho Tần Thải, đối phương chỉ nói thực xin lỗi rồi lập tức ngắt máy, Thường Tiếu cũng không gọi lại, cậu nghĩ có một số việc phải cần có thời gian mới phai nhạt được.

Cậu tuy có chút ngu ngơ, nhưng cũng không phải đứa ngốc, cho dù không ai nói cho cậu biết, cậu vẫn đoán được nguyên do Tần Thải né tránh mình, cậu muốn chờ thêm một thời gian, cậu sẽ tự mình đi tìm Tần Thải nói rõ mọi việc, nói cho nó biết, bản thân cậu cho đến bây giờ vẫn chưa từng trách nó, đã là bạn bè thì không cần nói hai chữ xin lỗi.

Hiện tại Thường Tiếu mỗi ngày ngoại trừ đi học chính là đến công ty ngồi tượng trưng, cậu đã sắp tốt nghiệp rồi, Ứng Húc nói chờ đến sau khi cậu tốt nghiệp sẽ cho cậu chính thức tiếp quản công ty.

Không cần a!

Cậu rất muốn giàu có, nhưng nếu phải trải qua cuộc sống ngày ngày đều phải xử lý công sự, vậy thì có nhiều tiền để làm gì? Cho nên cậu đã suy tính hết, tìm một cái cớ tiếp tục đi học là được rồi, dù sao hiện tại cũng có anh hai nuôi cậu.

Ứng Húc lại không nghĩ như thế, y thường xuyên dẫn Thường Tiếu đi tham gia một số tiệc rượu xã giao, đem cậu giới thiệu với những người trong giới, hy vọng cậu có thể nhanh chóng thích ứng với cuộc sống này, Thường Tiếu lần nào cũng nhân cơ hội trốn đi, cùng với những người hoàn toàn xa lạ nói chuyện phiếm giao tế, cậu thà chạy đến một nơi không ai biết xếp sao may mắn để giết thời gian.

Đáng tiếc Ứng Húc đã sớm biết được thói quen của cậu, cho nên cậu đến ban công chẳng được bao lâu liền thấy Ứng Húc theo sau.

Nghe nhắc đến uống thuốc, Thường Tiếu lập tức làm mặt khổ.

Xuất viện hơn hai tháng, thương tích của cậu cũng đã khỏi hẳn, thuốc bổ sung dinh dưỡng căn bản không cần phải uống.

Cho nên cậu lập tức lái sang chuyện khác.

“Anh hai, anh cả ngày làm việc mệt mỏi, vẫn nên về nghỉ ngơi sớm một chút sẽ tốt hơn.”

“Nghỉ ngơi? Chờ anh bàn xong việc với khách rồi nói sau.”

Ứng Húc đưa tay khoác lên vai cậu.

“Bên công ty em không muốn hỗ trợ cũng không sao, nhưng ít ra ở bên ngoài cũng nên giúp anh xử lí bớt tiệc rượu chứ, anh chỉ là muốn cho tất cả mọi người đếu biết anh có một em trai đáng yêu như thế nào.”

“A…..”

Từ cổ họng Thường Tiếu truyền ra một thanh âm đơn lẻ.

Nếu là chuyện công, cậu sẽ không thoái thác, nhưng loại tiệc rượu xã giao này cậu thật sự không thích, một vài cô gái nhìn thấy cậu liền quấn lấy không buông, chỉ mùi nước hoa thôi đã khiến cậu đầu óc choáng váng.

Nhìn thấy phản ứng của Thường Tiếu trước sau như một, Ứng Húc bật cười.

“Nói đùa em thôi, đừng quá lo lắng, bất quá vừa rồi có người hỏi thăm em, nói là bạn học của em.”

“Anh hai, em hơi mệt, muốn về nhà, những người đó anh giúp em từ chối đi.”

Vừa nghe Thường Tiếu nói mệt, Ứng Húc cũng không miễn cưỡng nữa, y hàn huyên vài câu liền quay về tiệc rượu, Thường Tiếu ra ban công đứng, vừa chuẩn bị bỏ đi, đột nhiên phía sau có người gọi cậu.

Đạo thị vô tình khước hữu tình – Đệ tam thập tam chương

c giả: Phiền Lạc

Edit: Kura

Beta: X_chan

Đệ tam thập tam chương

Nhìn thấy biểu tình như không dám tin của con trai, Hà Tú Lệ vội vàng nói, “A Húc, mẹ là muốn tốt cho con, con còn nhớ rõ trước đây cha con đã nghiêm khắc với con như thế nào không? Ông ấy ngược lại chưa hề trách mắng Thường Tiếu nửa câu, bởi vì nó là đứa con hoang mà ông ấy cùng ả tiện nhân kia sinh ra! Con có biết hay không, năm đó ông ấy muốn để lại cho Thường Tiếu hơn phân nửa cổ phần của công ty? Nếu mẹ không làm như vậy, hiện tại chỉ sợ con hai bàn tay trắng, con có hiểu cho khổ tâm của mẹ hay không…..”

Ứng Húc nhìn mẫu thân, yên lặng lắc đầu.

Y bị Vũ Văn Tuấn bắt đến đây, ban đầu còn tưởng rằng mình bị bắt cóc, ai ngờ lại được nghe câu chuyện khiến y khiếp sợ vạn phần.

Khó trách y và Thường Tiếu vừa gặp đã thân, chẳng phải Thường Tiếu nhất ngôn nhất tiếu* cùng em trai của y là cùng một khuôn mẫu đúc ra sao?

*nhất ngôn nhất tiếu: nói một câu cười một lần, ý chỉ người vui vẻ, hòa đồng.

Y còn nhớ rõ thân ảnh nhỏ nhắn yếu nhược nhưng vẫn luôn hồn nhiên hoạt bát, luôn quấn lấy y, ngọt ngào gọi y là anh hai, y vì cái chết của em trai khổ sở thật lâu, lại không nghĩ rằng nguyên lai em trai căn bản không chết, mà chính là bị mẹ mình ném ra khỏi nhà!

“Là do bản thân mẹ không hiểu được con! Cha đối với con nghiêm khắc, là vì hy vọng con vượt trội hơn người, mà em trai thể nhược nhiều bệnh, cha yêu thương nó hơn một chút cũng là chuyện bình thường, mẹ à, trên đời này Thường Tiếu là em trai duy nhất của con, trong hồi ức của con, thời gian ở cùng nó là vui vẻ nhất, mẹ có biết cái chết của nó đả kích con nhiều tới mức nào không? Mẹ nghĩ rằng con hằng năm quyên tặng các bệnh viện nhi đồng một số tiền lớn như vậy chỉ là vì nông nỗi nhất thời sao? Vì sao mẹ có thể làm ra chuyện như vậy với một đứa nhỏ? Đối với mẹ, tiền quan trọng đến vậy sao…..”

Hà Tú Lệ sợ hãi vô cùng, bà ta nghĩ muốn tiến đến ôm lấy đứa con, nhưng lại bị Ứng Húc lách người tránh đi.

“Mẹ, mẹ khiến con thực thất vọng, mẹ…. hãy để con yên tĩnh một chút….”

“A Húc, đừng trách mẹ được không? Mẹ chỉ muốn tốt cho con, A Húc….”

Hà Tú Lệ kinh hoảng đến cực điểm, người chồng cho tới bây giờ chưa từng thuộc về bà, cho nên bà đem toàn bộ hy vọng ký thác lên người đứa con, thế nhưng hiện tại đứa con lại tránh bà như tránh ôn dịch, có lẽ việc bà làm ở trong mắt người ngoài là lãnh khốc vô tình, nhưng thân làm mẹ, bà cũng không thấy mình làm sai, bà trăm phương ngàn kế bố trí mọi việc, không phải là vì bản thân, mà là vì con trai a, vì sao con bà lại không hiểu cho khổ tâm của người làm mẹ?

Nhìn một màn này, nét cười lạnh lùng trên mặt Vũ Văn Tuấn càng thêm rõ ràng, hắn ngửa đầu uống hết ly hồng trà, xoay người đi ra ngoài.

Trừng phạt như vậy đối với một người đàn bà thương con mà nói, hẳn là quá đủ rồi.

Tần Thải vội đuổi theo.

Nó sợ người đàn ông này, nhưng lại rất muốn biết chuyện của Thường Tiếu, ai ngờ mới vừa ra khỏi cửa, đã bị chưởng phong tàn độc của Vũ Văn Tuấn đánh bay đập vào tường, té ngã trên mặt đất.

“Đừng đi theo ta, ta không dám cam đoan bản thân có tùy thời đổi ý mà giết chết ngươi hay không!”

“Tôi chỉ muốn biết Thường Tiếu ra sao rồi?”

Tuy nó thường xuyên vì tiền bán thông tin, nhưng Thường Tiếu dù sao cũng là bạn bè kết giao mười mấy năm của nó, sự lo lắng của nó cũng không phải là làm bộ.

Vũ Văn Tuấn khẽ nhíu mày, có chút không rõ tâm tư của Tần Thải.

“A Tiếu là bạn bè duy nhất của tôi, tôi không hy vọng cậu ấy có chuyện…..”

Nghe Tần Thải nói xong, Vũ Văn Tuấn nhịn không được tiến lên cho nó một cước rồi lạnh lùng nói, “Ta không có bằng hữu, bất quá ta nghĩ ngươi đối với định nghĩa bằng hữu tựa hồ chưa minh bạch, ngươi cho rằng một kẻ dựa vào việc bán đứng tin tức của người khác để đối lấy tiền tài còn có tư cách xưng là bằng hữu của cậu ấy sao?”

Tần Thải bị đá ngực bụng đều đau đớn, nó thở dốc nói, “Không sai, là tôi bán đứng A Tiếu, nhưng bất quá là vì muốn kiếm chút tiền cho bản thân đi học, tôi chỉ là một cô nhi không thân không thích, tôi muốn trở nên xuất sắc, so với người khác đã bỏ ra không biết bao nhiêu là cố gắng, anh cho rằng tôi bán đứng A Tiếu trong lòng sẽ thoải mái lắm sao? Nếu tôi biết Tôn Tiễn muốn giết A Tiếu, mặc kệ cho tôi bao nhiêu tiền, tôi cũng sẽ không giúp lão!”

Vũ Văn Tuấn nghe vậy liền cười lạnh.

“Ngươi không sai, Hà Tú Lệ cũng không sai, vì bản thân mà tổn thương người khác là bản chất của con người, chỉ tiếc các ngươi chọn sai đối tượng, bởi vì A Tiếu, cậu ấy là người của ta!”

Hắn đem chân giẫm nát vai Tần Thải, lại tiếp tục nói, “Ta sẽ không đem chuyện ngươi bán đứng A Tiếu nói cho cậu ấy biết, bất quá sau này ngươi không được xuất hiện trước mặt cậu ấy nữa.”

Tần Thải nghĩ muốn mở miệng biện minh, nhưng dưới ánh nhìn băng lãnh của Vũ Văn Tuấn, nó chỉ có thể im lặng, nó biết người đàn ông này nói là làm, nó không dám tưởng tượng nếu Thường Tiếu biết mấy năm qua nó đã làm ra những chuyện như vậy sẽ phản ứng thế nào nữa.

 

Không khí trong quán bar Dream vẫn yên tĩnh như thường, Vũ Văn Tuấn ngồi trước quầy bar, Khuê thúc như cũ chà lau ly rượu mà không hề ngẩng đầu, miệng thản nhiên nói, “Thiên Khôi bang trong một đêm bị người ta lật tung hang ổ, không biết là bàn tay của người nào.”

“Của ta!”

Muốn tra ra là ai phái sát thủ đến đối phó hắn cũng không khó, nghĩ đến tiểu sủng vật thiếu chút nữa mất mạng, Vũ Văn Tuấn làm sao có thể thủ hạ lưu tình, hắn đem mấy đương gia trong bang đánh đến toàn thân gãy xương, phỏng chừng bọn họ hơn nửa đời còn lại chỉ có thể ngồi xe lăn.

Khuê thúc đưa cho hắn một ly bia.

“Những người đó thật không có mắt, cư nhiên dám cùng Vô Thường đối nghịch, trận này cậu đánh rất đẹp a, xem ra tiền thuê cậu lại phải tăng.”

Vũ Văn Tuấn đem ly bia đặt trước mặt mình đẩy ra, thản nhiên nói, “Ta đến là muốn nói với ông một tiếng, từ nay ta không làm công việc này nữa.”

Khuê thúc sửng sốt.

“Cậu thất thủ sao?”

Ngoại trừ việc nhiệm vụ thất bại, gã không nghĩ ra còn nguyên nhân nào có thể khiến cho sát thủ gác đao.

“Đúng vậy, ta thất bại, cho nên trên đời này không còn người nào tên Vô Thường!”

Vũ Văn Tuấn nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài, mặt nạ mang trên mặt bị hắn kéo xuống, ném xuống vệ đường.

Đây là mặt nạ hắn dùng khi làm sát thủ, bất quá sau này không cần nữa, bởi vì hắn đã đáp ứng đứa ngốc kia, sẽ không giết người nữa.

 

Vũ Văn Tuấn theo hộ sĩ trực ban đi vào phòng bệnh của Thường Tiếu, đứa nhỏ ngủ rất sâu, chiếc giường quá rộng khiến cho cậu càng có vẻ nhỏ gầy, Vũ Văn Tuấn hỏi, “Cậu ấy vẫn chưa tỉnh lại sao?”

“Vẫn chưa, bất quá đã vượt qua thời kì nguy hiểm, chính là mất quá nhiều máu, muốn tỉnh lại cần có chút thời gian.”

Sau khi hộ sĩ rời đi, Vũ Văn Tuấn bước đến trước giường, nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Thường Tiếu khiến cơn tức của hắn lại bắt đầu bộc phát, nếu không phải vì hứa trước với đứa ngốc này, hắn đã sớm đem Thiên Khôi bang tiêu diệt toàn bộ không sót một người, mà hắn càng bực bản thân hơn, vì cái gì chủ nhân như hắn lại phải nghe lời tiều sủng vật?

Nghe thấy hơi thở trầm thấp như có như không của Thường Tiếu, Vũ Văn Tuấn vội cầm tay cậu, đem chân khí đẩy vào cơ thể cậu, lại xoa xoa mái tóc rối tung của cậu, hắn thực hi vọng đứa nhỏ có thể mở to mắt, giống như thường ngày đối hắn nói dông nói dài, chính là Thường Tiếu ngoại trừ chân mày hơi nhíu, còn lại sẽ không có phản ứng khác.

Vũ Văn Tuấn ngồi xuống bên giường, lấy ra mảnh ngọc hoàn kia, dưới ánh trăng ngọc hoàn oánh quang lưu động, xúc thủ sinh ôn*, giống hệt như thứ cảm giác ôn nhuận mà đứa nhỏ đem lại cho người khác.

*oánh quang lưu động: lung linh thứ ánh sáng óng ánh, trong suốt; xúc thủ sinh ôn: chạm tay vào sẽ sinh ra hơi ấm

Mấy tháng qua không hề đụng đến mảnh ngọc hoàn, giờ phút này nhìn nó, Vũ Văn Tuấn đột nhiên có loại cảm giác lo sợ nghi hoặc kì lạ.

Khối linh ngọc này đã đưa hắn đến đây, rốt cuộc là muốn hắn tìm lại tình nhân lúc trước? Hay là làm cho hắn gặp được Thường Tiếu ở quốc gia không tên không tuổi này?

Đối với Thanh Ti hắn đã không còn tồn tại loại dục vọng như trước, ngược lại đứa ngốc một lần lại một lần xáo trộn tâm tư của hắn, nếu hắn đề nghị, không biết đứa nhỏ có thể hay không cùng hắn quay về Lăng Tiêu cung?

Ý tưởng này khiến cho Vũ Văn Tuấn tự giễu bản thân một chút, từ bao giờ hắn lại trở nên giống một phụ nhân như vậy, cần gì quan tâm Thường Tiếu nghĩ thế nào, đến lúc đó chỉ cần dắt cậu đi là được rồi.

Đạm ngọc dưới ánh trăng ngưng tụ thành một tầng ánh sáng màu lam, rồi đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, đem cả người Vũ Văn Tuấn bao bọc trong nó, nhớ đến tình cảnh bản thân bị ngọc hoàn mang đến đây, chẳng lẽ hắn sắp bị đưa về?

Vũ Văn Tuấn lập tức cầm lấy tay Thường TIếu, nhưng dung nhan tái nhợt của người đang say giấc kia khiến lòng hắn đau xót, tay không tự chủ được mà buông lỏng.

Thương thế của A Tiếu còn rất nặng, nếu miễn cưỡng mang cậu về thế giới của hắn, nói không chừng đứa nhỏ sẽ chết…..

Do dự trong nháy mắt Vũ Văn Tuấn liền thân bất do kỷ bị ánh sáng nhấc lên khỏi mặt đất, thân ảnh của hắn giữa nguồn sáng xanh rực rỡ càng lúc càng mờ nhạt, cuối cùng là hoàn toàn biến mất, đợi đến khi ánh sáng xanh chỉ còn lại một tia yếu ớt, trong phòng bệnh đã không còn bóng người.

 

Đạo thị vô tình khước hữu tình – Đệ tam thập nhị chương

Tác giả: Phiền Lạc

Edit: Kura

Beta: X_chan

Đệ tam thập nhị chương

Hà Tú Lệ đi vào quán cà phê, trong lòng có chút lo sợ bất an, hẹn bà ta đến là một người đàn ông xa lạ, nhưng dù chỉ thông qua điện thoại, bà ta vẫn có thể cảm giác được khí thế lãnh lệ của đối phương.

“Nếu không muốn để cho Ứng Húc biết bà đã làm những chuyện tốt gì thì hãy lập tức đến quán cà phê Hòa Dương, nơi này bà hẳn là rất quen thuộc.”

Hòa Dương là nơi Hà Tú Lệ chưa từng đến, nhưng bà ta đối với chỗ này cũng không xa lạ gì, Tôn Tiễn và Tần Thải lần nào cũng hẹn ở đây, cho nên sau khi nghe người đàn ông đó nói ra cái tên này, bà ta liền biết việc thuê sát thủ đã bại lộ.

Quán cà phê thực yên tĩnh, Hà Tú Lệ bước vào lập tức nhìn thấy Tôn Tiễn đang ngồi ở trước bàn, ánh mắt ngây dại, thân mình kịch liệt run rẩy.

Bởi vì bị khăn bàn che phủ, Hà Tú Lệ không hề biết hai chân Tôn Tiễn đã bị đánh gãy, quai hàm cũng bị bẻ lệch, đem toàn bộ thanh âm rên rỉ thống khổ của hắn chặn ở cuống họng.

Hà Tú Lệ cũng biết gã thanh niên sắc mặt tái nhợt kia, tuy rằng bọn họ chưa từng tiếp xúc trực tiếp, nhưng trong nhiều năm qua, bọn họ đều nghe tin tức về Thường Tiếu từ phía Tần Thải, cho nên bà ta không hề cảm thấy xa lạ.

Mặt Tần thải sưng phù như cái đầu heo, khi nhìn thấy Vũ Văn Tuấn đá gãy xương đùi của Tôn Tiễn, nó đã hoàn toàn được lĩnh giáo sự tàn nhẫn của người đàn ông này, còn tưởng rằng bản thân cũng không thể tránh khỏi, lại không nghĩ tới Vũ Văn Tuấn chỉ tát nó mấy bạt tai, đánh ngất nó trên đất, chờ đến khi tỉnh lại, nó đã thấy chính mình ngồi trong gian phòng này của quán cà phê.

Hà Tú Lệ không để ý đến hai người đang chật vật đến không chịu nổi kia nữa, bà ta đem ánh mắt dừng lại trên người Vũ Văn Tuấn.

Hà Tú Lệ xuất thân giàu có, cũng coi như gặp qua không ít loại người, nhưng khi nhìn thấy gương mặt để lộ vẻ âm lệ hờ hững này, trong lòng bà ta vẫn phát lạnh, người đàn ông này toàn thân toát ra lệ khí cùng huyết tinh, đôi mắt tăm tối như hồ nước sâu hút tràn ngập băng lãnh, tựa như dã báo vừa trải qua một hồi chiến đấu sinh tử tàn khốc nhất.

Hà Tú Lệ đi đến trước bàn ngồi xuống, lời nói ra mang theo một tia run rẩy.

“Anh cứ cho một cái giá đi.”

Chỉ cần có thể đem mọi chuyện giải quyết êm đẹp, bà không ngại ra tiền, bà tin trên đời này không có chuyện gì không thể giải quyết bằng tiền.

Vũ Văn Tuấn nhìn thoáng qua người đàn bà đang cố tỏ ra mạnh mẽ ở trước mặt mình, người đàn bà này được chăm sóc thật không tồi, hơn nữa còn có chút gan dạ sáng suốt, đáng tiếc bà ta lại phạm đến người của hắn, khi nghe Tôn Tiễn đem chân tướng toàn bộ khai ra, ý niệm duy nhất trong đầu hắn chính là giết chết nữ nhân này để trút giận cho tiểu sủng vật, bất quá về sau hắn lại thay đổi chủ ý, bởi vì hắn đã nghĩ ra biện pháp giải quyết tốt hơn rồi.

“Ta đã bao toàn bộ gian phòng này của quán cà phê, nơi này chỉ có bốn người chúng ta, ta gọi bà đến, bất quá là có một chút chuyện muốn nói rõ ràng.”

Hà Tú Lệ cười lạnh một tiếng.

Còn tưởng là loại người nào, nguyên lai nói đi nói lại vẫn là vì tiền.

“Anh còn muốn biết cái gì?”

Khi Hà Tú Lệ nói ra lời này, hung tợn trừng mắt liếc nhìn Tôn Tiễn một cái, bà ta bình thường cho Tôn Tiễn không ít lợi ích, không nghĩ đến thời khắc mấu chốt lão vẫn dám bán đứng mình.

Vũ Văn Tuấn tóm lấy Tôn Tiễn đem hắn ném vào một bên vách tường, lão già đáng thương đau đến mức lập tức hôn mê bất tỉnh.

“Ta ghét nhất khi nói chuyện bên cạnh còn có con chó cứ nhìn chòng chọc, ta nghĩ bà nhất định cũng cho là vậy.”

Mấy chuyện vô ích Hà Tú Lệ tự nhiên sẽ không để ý, bà ta nói, “Sao cũng được.”

“Con chó bà nuôi không chỉ không có lòng trung thành, mà còn là một con chó dốt nát ngu xuẩn, bà chi không ít tiền, đáng tiếc lại không làm được việc.”

Hà Tú Lệ thần sắc biến đổi, lập tức hỏi, “Thường Tiếu không chết?”

“Hừ, không phải tướng sĩ nói cậu ấy đời này trời sinh phú quý, phúc lộc khôn cùng sao? Cậu ấy làm sao lại có chuyện được?”

“Ai nói nó đại phú đại quý? Mẹ của tên tiểu tạp chủng đó đoạt chồng của ta, ả là một kẻ tiện mệnh sống không được mấy ngày, lại để lại thằng nhãi con đó, thằng nhãi đó trời sinh tương khắc, mệnh phạm cô tinh, ta tha cho nó một mạng, đá nó ra ngoài đã là tốt lắm rồi, nó lại trăm phương ngàn kế muốn trà trộn vào công ty, ta làm sao có thể trơ mắt nhìn con trai của mình bị nó khắc chết chứ?”

“Mệnh phạm cô tinh?” Vũ Văn Tuấn cười lạnh, “Có thật là tướng sĩ năm đó đã nói như thế?”

Người đàn bà này thật là có dũng khí dám ở đây nói láo mà không biết ngượng, hắn từ lời Tôn Tiễn biết được, Thường Tiếu vốn tên là Ứng Khải, mẹ cậu và cha của Ứng Húc – Ứng Kiệt, là tình nhân trước khi ông ta kết hôn, sau này Ứng Kiệt vì củng cố sự nghiệp mới lựa chọn cùng Hà Tú Lệ kết hôn, bất quá sau đó vẫn cùng bà tình cũ không dứt.

Năm Thường Tiếu ba tuổi, mẫu thân vì bệnh nên qua đời, Ứng Kiệt liền đem đứa con thể nhược nhiều bệnh này về nhà nuôi dưỡng, Hà Tú Lệ thật ra cũng rất thoải mái chấp nhận sự tồn tại của Thường Tiếu, mà đứa con cả Ứng Húc cũng đem em trai coi như bảo bối, cho đến một ngày nọ ngẫu nhiên phát sinh một sự việc.

Trên đời này bất cứ một người mẹ nào cũng sẽ vì con cái mà đau lòng, Hà Tú Lệ tự nhiên cũng hy vọng con trai mình tương lai sẽ làm nên việc lớn, bà thỉnh tướng sĩ coi bói cho con trai, lấy được kết quả cũng bình thường, thế nhưng Thường Tiếu lại làm cho tướng sĩ phải chú ý, ông đánh giá hồi lâu mới nói, “Đứa nhỏ này cốt cách thanh kì, trời sinh quý khí, chỉ là quý khí quá nặng nên khi còn nhỏ mới bệnh tật không ngừng, đợi đến lúc trưởng thành, dương khí dần thịnh vượng, nó sẽ như rồng đằng Đông Hải, phượng minh Kì Sơn, cả đời vinh hoa hưởng không hết, chính là vận thế của nó quá mạnh mẽ, e là sẽ gây trở ngại cho số mệnh của những người xung quanh…..”

Tướng sĩ nhìn thấy Thường Tiếu và Ứng Húc anh em tình thâm, cho nên mới thẳng thắn nói ra, Hà Tú Lệ lại để tâm, bình thường đối với đứa con của tình địch quan tâm chăm sóc, chẳng qua là làm bộ để người ta xem, một lời của tướng sĩ lại đả kích đến chuyện trong lòng của bà, bà quyết không cho phép đứa nhỏ có xuất thân bất chính tranh giành gia sản với con trai mình.

Thừa dịp Ứng Kiệt lúc đó đang ở nước ngoài, Hà Tú Lệ liền kêu Tôn Tiễn bắt Thường Tiếu đem ra ngoài, sau đó gọi cho Ứng Kiệt nói dối Thường Tiếu vì mắc bệnh cấp tính mà qua đời, đứa nhỏ này từ bé đã thể nhược nhiều bệnh, Hà Tú Lệ lại luôn đối với cậu yêu thương có thêm, Ứng Kiệt hoàn toàn không nghĩ đến người vợ lừa ông, đợi đến khi ông về đến nhà, cái gọi là mộ phần cũng đã hoàn thành, Ứng Kiệt vô cùng thương tâm, chỉ có thể than trách đứa con nhỏ mệnh đoản phúc bạc

Thường Tiếu cứ như vậy bị đưa vào cô nhi viện, thế nhưng Hà Tú Lệ trước sau vẫn không yên lòng, thế là lại sai Tôn Tiễn đến tìm Tần Thải để tìm hiểu chuyện của Thường Tiếu, Tần Thải đem những chuyện mình biết kể hết cho Tôn Tiễn nghe, nó cũng không biết trong đó có nội tình.

Để đả kích Thường Tiếu, Hà Tú Lệ cho Tần Thải dẫn cậu đi coi tướng, còn nói cậu trời sinh vận số xui xẻo, cô lập cậu, sau đó lại không ngừng cản trở công việc của cậu, làm cho cậu hết lần này đến lần khác bị sa thải.

Điều Hà Tú Lệ không nghĩ tới chính là, Thường Tiếu càng thất bại lại càng quật cường, một người bình thường nếu bị đả kích quá nhiều lần, hoặc là không ngừng gặp xui xẻo, chỉ sợ đã sớm cam chịu, thế nhưng thần kinh Thường Tiếu vẫn cứ cố ý thô như ống thép, không có bạn bè, cậu bằng lòng với số phận, không có việc làm, cậu sẽ lập tức tìm thêm một lần rồi một lần, thậm chí cậu còn chạy đến công ty Tiệp Lục Tư phỏng vấn, hơn nữa còn cùng Ứng Húc gặp mặt.

Biết được Ứng Húc cùng Thường Tiếu mới gặp đã thân, còn cố chấp muốn cậu vào công ty làm việc, Hà Tú Lệ lúc này mới chân chính cảm thấy sợ hãi, đứa nhỏ mười mấy năm trước bị đá đi hiện tại lại đột nhiên xông vào cuộc sống của bà, điều này khiến cho bà phát hiện cố gắng trong nhiều năm của bản thân cứ như vậy mà đổ sông đổ biển, thế nên bà phải quyết tâm tàn nhẫn một lần, đem Thường Tiếu diệt cỏ tận gốc.

Nghe đến đó, Hà Tú Lệ đột nhiên cười lạnh, lớn tiếng hét, “Ta có làm gì sai? Thằng nhãi kia đã sớm đáng chết, ta chỉ hận năm đó không quyết định dứt khoát giết chết nó!”

Vũ Văn Tuấn nhìn thấy ánh mắt của bà ta dẫn theo vài phần chế nhạo.

“Bà nói đúng, bất quá, nếu Ứng Húc biết mẹ y là hung thủ giết chết em trai y, vậy bà nói xem y sẽ nghĩ thế nào?”

“Nó vĩnh viễn cũng không biết, hơn nữa, biết rồi thì đã sao? Ta là vì sự nghiệp của nó mà trải đường lót thảm, chỉ cần ngán đường của nó, cho dù là em trai ruột thịt cũng phải diệt trừ, nó chỉ nên cảm kích ta….”

“Sẽ không!”

Hai chữ nhẹ nhàng vang lên sau lưng Hà Tú Lệ, bà ta vội vàng xoay người, chỉ thấy Ứng Húc vẻ mặt thương tâm đứng ở đó, hiển nhiên đoạn đối thoại vừa rồi y đều đã nghe hết.

Hà Tú Lệ phẫn nộ nhìn về phía Vũ Văn Tuấn.

“Mày thật đê tiện!”

“Như bà thôi.”

Vũ Văn Tuấn tao nhã nhấp môi uống trà.

Đây là kết quả mà hắn muốn – làm cho người đàn bà này tự vạch ra khuôn mặt đáng kinh tởm của bản thân, khiến cho bà ta ở trước mặt con trai mình vĩnh viễn cũng không thể ngẩng đầu, việc này so với việc giết bà ta càng thống khoái hơn.