||Phiên ngoại Nan ngôn chi dục|| Chuyện bảy ngày nuôi mèo

Tác giả: Lam Lâm

Edit: X_chan

Beta: Kura

 

Gia Ngạn hôm nay tan tầm trở về, so với bình thường trễ hơn rất nhiều. Bất quá cậu đối với hành vi về trễ của bản thân không có nhận thức đầy đủ trách nhiệm cùng sai trái, đối với nam nhân nằm dài trên sopha bị bỏ đói tức đến đen mặt cũng vô cùng trì độn, chỉ lo tự mình vui chuyện của mình.

Nam nhân đói đến sắp hấp hối kia phẫn nộ trừng mắt nhìn cậu: “Nãy giờ cậu đi đâu hả?”

Gia Ngạn làm động tác “suỵt”, tâm tình vui phơi phới, vẻ mặt thần bí.

“Chuyện gì vậy?”

Gia Ngạn giống như dâng cống phẩm, đem khóa kéo của áo khoác kéo xuống một chút.

Một cục lông xù xù nho nhỏ run rẩy ló ra.

Châu Mẫn chỉ thấy lông lưng lông ót kéo nhau dựng đứng cả lên: “Mèo?”

“Đúng vậy đúng vậy” Khuôn mặt Gia Ngạn dường như đang tỏa sáng, “Đáng yêu đúng không, rất đáng yêu đúng không?”

Châu Mẫn trừng mắt nhìn cậu: “ …. Không phải tôi từng nói với cậu là trong nhà không được nuôi thú cưng sao?”

Gia Ngạn vội đem áo khoác kéo về, con mèo nhỏ lại chui ngược vào trong lồng ngực cậu: “Cái này … là đồng nghiệp nhờ giữ hộ, chỉ vài ngày thôi, chờ chủ nhân nó đi công tác về, tôi nhất định sẽ đem trả.”

“Đồng nghiệp kia của cậu không tìm được người khác nhờ nuôi hay sao? Ai cho cậu đồng ý hả?”

“ ….” Gia Ngạn lập tức cứng họng, chỉ biết che chở cho con mèo trong lòng, “Nó… thực đáng yêu …” Bị trừng đến không biết phải làm gì mới tốt, liền giống như muốn lấy lòng mà đem mặt nó chìa ra cho Châu Mẫn xem.

“Anh xem …”

Là một con mèo tam thể vô cùng bình thường, còn rất gầy, mặt nho nhỏ, đôi mắt tròn xoe rất lớn, run rẩy “meo” một tiếng .

“ …”

Dưới sự xem xét nghiêm nghị mà lạnh lùng của hắn, một người một mèo đều nơm nớp lo sợ nhìn lại, ánh mắt giống nhau như đúc.

Châu Mẫn hắc tuyến đầy đầu, cuối cùng mở kim khẩu: “Nhờ nuôi trong bao lâu?”

Gia Ngạn lập tức trả lời: “Một tuần là được rồi.”

Châu mẫn “hừ” một tiếng, lát sau còn nhân tiện hỏi: “Đồng nghiệp nam hay nữ?”

“Là nam …”

Châu Mẫn lúc này mới từ trong mũi nửa “hừ” nửa “umh” một tiếng .

Gia Ngạn tựa như nhặt được bảo vật, vui sướng không thôi, cúi đầu một cái hăng hái xoa đầu con mèo kia, thì thầm nói “mau cảm ơn chú ấy đi, về sau phải ngoan a” mấy câu chọc ghẹo linh tinh ngây thơ, một bộ dáng thiểu năng thiếu trí lực.

Châu Mẫn “hừ” một tiếng hướng cậu đi tới, trước khi môi chạm môi thì Gia Ngạn giống như sực nhớ ra cái gì mà vụt đứng lên: “A, tôi phải làm cái gì cho con mèo này ăn a.”

Châu Mẫn vơ trúng khoảng không, đen mặt khó chịu nhìn cậu đi vào phòng bếp sàng qua sàng lại, ở sau lưng cậu rống lên: “Nè, cậu đừng quên tôi cũng chưa được ăn gì hết đi?”

Cả đêm Châu Mẫn đều rất khó chịu, trong tủ lạnh chỉ còn hai khúc cá hoa vàng, Gia Ngạn lấy cá cho mèo ăn, cư nhiên so với khúc của hắn còn muốn to hơn một chút. Hơn nữa cơm nước xong rửa chén bát sạch sẽ rồi thì Gia Ngạn liền chạy ra ngoài mua miêu sa miêu lương, trở về lại vội vàng tắm rửa cho nó, thổi lông cho nó, chơi với nó, hoàn toàn quên mất tiêu sự tồn tại của hắn.

Con mèo nhỏ dựa vào đùi cậu, một đoàn lông xù nho nhỏ lại dám chiếm cứ gối đầu chuyên dụng của hắn mỗi khi xem TV, Châu Mẫn thật muốn một cước đá phăng nó ra chỗ khác.

Vì chỉ nuôi hộ vài ngày nên không cần đi mua lồng mèo, Gia Ngạn chuẩn bị cho con mèo một cái ổ nhỏ, thế nhưng dùng mớ bảo bối loạn thất bát tao cậu cất trong ngăn tủ lớn – một cái hộp giầy cậu cho là vẫn còn vô cùng dễ coi, lót vào vài cái áo cũ của Châu Mẫn, con mèo kia liền im lặng cuộn người ở trong chiếc áo lông Dior Homme ấm áp, hưởng thụ một cái ổ nhỏ thoải mái, còn không quên gặm nhắm cuộn len.

Châu Mẫn đột nhiên cảm giác, đãi ngộ của con mèo kia so với hắn dường như còn muốn tốt hơn.

Chờ Châu Mẫn làm xong mớ công việc hắn lôi về nhà thì Gia Ngạn đã ngủ mất. Thời gian đi làm của cậu sớm hơn Châu Mẫn, công ty hai người không ở cùng một hướng, cậu lại không chịu chấp nhận đề nghị mua thêm xe, mỗi ngày đều đi thật sớm bắt xe điện ngầm rồi lại phải đổi xe, tính chất công việc so với Châu Mẫn vất vả hơn, dù sao cũng cần ngủ sớm, dưỡng chút khí lực.

Khuôn mặt Gia Ngạn khi ngủ luôn trông rất ngon miệng, dù chưa tới mức gọi là mĩ mạo nhưng lại làm người khác cảm giác ăn rất ngon. Tuy rằng cảm thấy không nên quấy rầy giấc ngủ của cậu xem ra tốt hơn, nhưng Châu Mẫn vẫn là từ bỏ tính toán săn sóc ấy, bắt tay vói vào trong chăn.

Bị hôn môi vài lần, Gia Ngạn cũng không tỉnh, Châu Mẫn liền đơn giản áp lên người cậu, hôn cổ cậu, một tay luồn vào trong áo ngủ của cậu mà mờ ám sờ soạng, muốn nghe tiếng rên rỉ đã lâu chưa được thưởng thức.

Trên tay hoàn toàn không phải là cảm xúc trơn mượt gầy yếu, Châu Mẫn có chút do dự cố gắng hồi tưởng xem Gia Ngạn từ lúc nào thì có nhiều lông ngực như vậy. Tuy rằng lông ngực cũng rất gợi cảm, nhưng hắn vẫn cảm thấy nam nhân thể mao thưa thớt một chút, xem ra đáng yêu hơn.

Đang lúc rối rắm, trong tai nghe được một tiếng “meo”, một con mèo từ trong lồng ngực Gia Ngạn run rẩy ló đầu ra.

Châu Mẫn nhất thời hai mắt biến đen, thuận thế một phen túm sau gáy nó, lôi nó ra khỏi ổ chăn

“Tử miêu, ai cho mày leo lên đây!”

Con mèo nhỏ “mễ ô” một tiếng, nam nhân kia mới nãy còn đang ngủ say lập tức từ trong mộng đẹp bừng tỉnh, mơ hồ dụi dụi mắt: “Di?”

Châu Mẫn tức đến không thở được hướng sang bên kia, bắt nó nắm giữa không trung: “Không phải làm ổ cho mày rồi sao? Còn dám leo lên trên giường? Thật to gan mà.”

“A ….”

Gia Ngạn tỉnh táo lại, còn chưa kịp nói cái gì, Châu Mẫn đã tức đến sùi bọt mép vung tay ném con mèo nhỏ ra khỏi giường: “Cút ngay! Mày cái đồ kì đà cản mũi!”

Con mèo đáng thương meo meo hai tiếng, Gia Ngạn lật chăn lên nhảy xuống giường, chân trần chạy lại bế nó, vội vàng nói: “Có thể đồ tôi lót cho nó không đủ, nên nó cảm thấy lạnh.”

Con mèo nhỏ sợ hãi mà gắt gao bấu víu lấy áo ngủ của cậu, Gia Ngạn vội vuốt ve khối lông đang run rẩy không ngừng kia, dưới cái trợn trừng của Châu Mẫn, vẫn cố lấy dũng khí: “Châu Mẫn, nó vừa tới, lá gan còn rất nhỏ, trời lại lạnh, cùng người khác ngủ vẫn tốt hơn, anh xem, nếu không …”

Châu Mẫn trừng mắt nhìn cậu: “Cậu là muốn cho kẻ khác leo lên giường của chúng ta sao?”

“Tôi tắm qua cho nó rồi, sạch sẽ lắm, nó cũng không chiếm bao nhiêu chỗ đâu.” Giữa tiếng meo meo của con mèo nhỏ, ánh mắt nam nhân kia dường như càng trở nên đáng thương.

“Bằng không, tôi ra sô pha ngủ chung với nó?”

“ …”

Châu Mẫn cả đêm ngủ không ngon, ngay cả tóc cũng rối tinh rối bù, buổi sáng tỉnh lại, con mèo kia còn đang nằm úp sấp trên bụng Gia Ngạn, mĩ mãn hạnh phúc vô cùng, ngủ đến bụng mèo phập phồng phập phồng, Châu Mẫn lửa giận bạo khởi, túm sau gáy nó liền ném nó ra khỏi giường.

Một ngày mới bắt đầu trong tiếng mèo kêu thảm thiết.

Gia Ngạn cố ý nấu một ít cá nhỏ, cho chung với miêu lương để làm điểm tâm cho nó, tốn không ít thời gian nên không kịp làm món bánh trứng mà Châu Mẫn thích, chỉ kịp nấu ít trứng chiên đơn giản.

Ngay lúc ra cửa, mèo nhỏ còn thức thời mà chạy đến bên chân cậu xoay quanh, Gia Ngạn thực lưu luyến, một chân đã bước ra ngoài cửa mà vẫn còn với vào hết xoa đầu lại hôn hôn: “Phải ngoan nha, ở nhà chờ chúng ta trở về …”

Châu Mẫn tâm tình ác liệt nghĩ, kẻ một giây trước khi môi bị hôn còn lo giãy giụa nói “muộn mất rồi”, sau đó vội vã đuổi theo xe rốt cuộc là ai a.

Mà tâm tình khó chịu này chỉ mới là khởi đầu thôi.

Châu Mẫn chạng vạng tan tầm trở về, phát hiện Gia Ngạn đang giặt ra giường, có chút dự cảm xấu. Vừa nghĩ “không đến mức đó chứ” mà ở một bên xem xét, chờ đến khi hắn nhận ra trên thảm phòng khách có vết ố như màu nước tiểu, lại ở trên tấm da bò nơi sopha thấy mấy dấu mèo cào, hắn thiếu chút nữa là phát điên.

“Lâm Gia Ngạn!”

Gia Ngạn nơm nớp lo sợ từ trong phòng tắm ló đầu ra.

“Con mèo kia đâu?”

“Châu Mẫn …”

“Nó đâu!”

“Châu Mẫn, nó chỉ là một con mèo thôi mà, ngứa móng là thiên tính. Là lỗi của tôi, tôi không lo lắng chu toàn, tôi …”

Nói còn chưa dứt lời, trong giỏ quần áo mơ hồ phát ra một tiếng “mễ ô” làm cho Châu Mẫn phát cuồng: “Cậu còn bao che cho nó? Cậu không thấy nó phá hư hết bao nhiêu đồ sao! Cho dù lột da nó ra cũng không bù nổi bộ sopha kia của tôi!”

Gia Ngạn hốt hoảng mà khuyên can: “Anh đừng kích động, đừng kích động …”

Châu Mẫn còn không ngừng chửi mắng: “Ngay cả miêu sa cũng không biết dùng, nó có còn là mèo không? Bộ nó bị thiểu năng hay sao?”

Biết hắn xưa nay phiết khích, hơn nữa ra giường còn bị cào hư, ngay cả Gia Ngạn luôn luôn tiết kiệm, cái gì cũng thấy tiếc, lúc này sợ đến mức nói: “Bằng không tôi đi mua một bộ ra giường mới?”

“Cậu cho rằng cái này nói mua là mua được sao/”

“Anh nói cho tôi biết nhãn hiệu đi, ngày mai tôi đi xem thử một cái …”

Châu Mẫn vẫn còn tức giận: “Tìm được rồi cậu cũng mua không nổi!”

Gia Ngạn ngẩn người, có chút không biết làm sao: “Cũng phải a …”

Nếm qua một ít cơm chiều trong sát khí tràn ngập, Gia Ngạn lại vội vàng dọn dẹp, vệ sinh sopha cùng sàn nhà, đổi ra giường mới, Châu Mẫn chỉ hung tợn nhìn con mèo nhỏ đang cuộn thành một khối trong góc phòng

Biết Châu Mẫn tâm tình ác liệt, Gia Ngạn cũng không dám tiếp tục chọc vào hắn, làm việc nhà xong liền nhanh nhanh chạy lại đem con mèo về dỗ, tìm cách cắt móng chân cho nó, sợ nó sau này cào hư thêm nhiều đồ vật khác.

Người như cậu đối với giá cả của mấy đồ đạc nội thất trong nhà hoàn toàn không biết gì cả, chỉ cho rằng hẳn là không rẻ, cũng không rõ đến tột cùng là quí giá nhường nào. Cho dù là sau khi cậu dọn đến đây ở, đồ đạc mua thêm trong trong ngoài ngoài gì đều do Châu Mẫn chọn, lớn thì là đèn treo cùng tủ chén, nhỏ thì là móc tường cùng vòi nước.

Trong nhà này thì chức vụ lớn nhất của cậu chính là mua đồ ăn, còn thường xuyên tuân theo danh sách Châu Mẫn đã liệt kê đầy đủ. Cậu cũng từng thử mua một vài món tiểu vật phẩm linh tinh trong nhà, Châu Mẫn nhìn thoáng qua liền chán ghét bảo cậu “mau ném đi”.

Nếu thật sự tính toán, trong nhà chẳng có thứ gì hoàn toàn thuộc về cậu cả.

Tuy rằng bị cào hai vết, nhưng cuối cùng vẫn đem móng chân mèo cắt hết, thời gian còn lại Gia Ngạn đều chạy theo nó dạy nó cách dùng miêu sa, ngược lại vô cùng cực khổ. Chờ đến khi xương sống thắt lưng đau quay trở về phòng ngủ thì đã là đêm khuya, Châu Mẫn quay lưng về phía cậu, tựa hồ đã ngủ rồi.

Gia Ngạn rón ra rón rén trèo lên giường, ở trong bóng tối dính lấy tấm lưng ấm áp của nam nhân kia, nhớ đến sopha, ra giường và thảm trải phòng thì liền vì cảm giác tội lỗi trầm trọng mà khó đi vào giấc ngủ.

Ngày kế tiếp vào thời gian nghỉ giải lao giữa giờ làm, Gia Ngạn đi một chuyến tới trung tâm bán đồ nội thất mà Châu mẫn thích, cũng không dám sờ nhiều vuốt nhiều, chỉ cầm một cuốn catalog nho nhỏ liền trở về, dù sao nhìn cũng thật tinh mĩ.

Trở về công ty, cậu một bên ăn bánh mì một bên lật lật chăm chú xem. Xà Sắt vừa mới trả xong một kì tiền mua nhà, cũng đang dốc lòng nghiên cứu việc trang hoàng nội thất liền bưng tô cơm chạy tới: “Cậu muốn mua gia cụ à?”

“Ừm …”

Xà Sắt vừa ăn vừa bình phẩm mấy lời linh tinh như “cái này không tệ a, cái này màu sắc thô thiển” …, Gia Ngạn lật vài trang, liền thấy một bộ sopha giống cái trong nhà mình, cao hứng nói: “A, chính là cái này.”

Xà Sắt sặc cơm.

“Sopha của De Sede? Cậu trúng chứng khoán sao?”

Gia Ngạn vội nói: “Tôi chỉ là xem một chút …. “

Xà Sắt giống như đang đau răng: “Hàng này tuy làm bằng da rất tốt, nhưng nếu tiết kiệm được nhiêu đó tiền, không bằng mua quách một chiếc xe. Không chỉ có thể ngồi, còn có thể lái được.”

“Vậy sao …”

“Uy, nếu thật sự tính ra thì với tiền lương của chúng ta, da của cậu còn không quí bằng da của nó đâu.”

Gia Ngạn có chút tinh thần sa sút. Về đến nhà, việc duy nhất làm cậu thấy vui chính là hôm nay con mèo nhỏ không có cào hư thứ gì hết, cũng ngoan ngoãn dùng miêu sa, còn nhớ rõ đem xung quanh chùi sạch sẽ, vừa thấy cậu liền chạy đến cọ cọ chân, meo meo đối với cậu bày tỏ thân thiết.

Gia Ngạn túm lấy nó ôm, xoa xoa lưng cùng đầu nó: “Mày phải ngoan ngoãn thì tao mới nuôi mày đươc a.”

Ôm mèo đi vào nhà bếp, nghĩ muốn làm cái gì đó ngon ngon cho nó ăn trước khi Châu Mẫn trở về, lại phát hiện bộ chén dĩa bằng sứ trên tủ chỉ còn hai cái.

“Không, không thể nào …”

Nơm nớp lo sợ cúi đầu nhìn sàn nhà, mặt Gia Ngạn soát một cái trắng bệt, hóa đá nửa ngày mới đối với con mèo nhỏ trong lòng đang meo meo lầm bầm nói: “Mày, mày thật sự là gây ra đại họa rồi …”

Cho dù đem hiện trường gây án dọn dẹp sạch sẽ đến không còn một mảnh vụn, thậm chí mèo cũng đem giấu đi, nhưng vẫn là ngăn không được Châu Mẫn tinh ý phát hiện sự thật rằng bộ chén dĩa thân yêu của hắn đã hương tiêu ngọc tẫn. Nếu không phải do cậu lần nữa cầu xin thì Châu Mẫn đang lên cơn điên ngút trời kia nhất định đem mèo ném khỏi cửa sổ.

Từ đó về sau Gia Ngạn trước khi ra ngoài liền đem phòng ở trên dưới kiểm tra một lượt, đem những thứ dễ vỡ cất hết, vì việc này cậu còn phải viện cớ lấy lòng Châu Mẫn, nói đây là việc tốt, dọn dẹp nhiều cho quen, cũng có thể khiến nhà cửa càng sạch sẽ gọn gàng hơn.

Nhưng động vật dù sao vẫn chỉ là dộng vật, cách ngày con mèo nhỏ lại đem bồn hoa Châu Mẫn tỉ mỉ chăm bón ăn hết một nửa.

Biết rõ đó là thiên tính của nó, Gia Ngạn lúc này vẫn là không còn biện pháp nào khác, chỉ có thể nhẫn tâm đánh nó một cái, hảo hảo dạy cho nó nhớ kĩ, lần sau không được tái phạm.

Ai biết vừa đánh xong, còn mèo nhỏ liền chui xuống dưới gầm bàn, nhỏ giọng kêu rên ư ử.

Gia Ngạn dỗ dành nó thế nào cũng không chịu đi ra, chỉ có thể theo nó chui vào, một phen nước mắt nước mũi ôm nó, xoa xoa đầu nó: “Tao biết mày đã rất nghe lời rồi, nhưng như vậy chưa đủ, mày phải thông minh hơn chút nữa, bằng không Châu Mẫn sẽ không chịu nuôi mày ….”

Đại khái là chủ nào tớ nấy, con mèo này giống như Gia Ngạn rất biết điều, mãnh liệt cảm thấy có nguy cơ bị đuổi ra khỏi nhà, mỗi ngày chịu một chút dạy dỗ liền càng ngoan ngoãn thành thật hơn, cố gắng thu lại miêu tính của nó.

Ngày thứ năm nó chỉ ăn vụng, Gia Ngạn dùng gia vị ướp lại miếng thịt trong chén, lại thử thêm vào một chút hoa quả, rốt cuộc trên mông liền trúng mấy đòn trừng phạt của Châu Mẫn.

Mà ngày thứ sáu, nó chuyện hư hỏng nào cũng chưa làm, lúc Gia Ngạn trở về nó đã ăn xong miêu lương, ngay cả cá sống Gia Ngạn nuôi trong thùng nó cũng không đụng tới, ngoan ngoãn cuộn mình trong hộp giày ngủ gà ngủ gật.

Gia Ngạn rất là vui mừng, kiểm tra trong phòng không có đồ đạc gì bị phá hư, liền ngồi xuống vuốt lông cho nó, gãi cằm nó nghe cổ họng nó gừ gừ thoải mái trong cơn say ngủ, cảm thấy vô cùng mĩ mãn, thế nên ngay cả lúc Châu Mẫn trở về cũng không có phát giác

Châu Mẫn trừng mắt nhìn nam nhân đang ngồi xổm đậu miêu kia, ngốc ngốc nghếch nghếch nghiêng người về phía trước, mông vểnh lên, mà tư thế này còn làm đến hồn nhiên chẳng biết gì cả.

“Gia Ngạn.”

“Ừm?” Gia Ngạn vẫn đang sờ sờ bụng mèo.

“Tôi nói,” Châu Mẫn một bên cởi nút áo nơi cổ tay một bên hướng cậu đi tới, “cũng đã một tuần rồi, đồng nghiệp của cậu nên trở về rồi nhỉ?”

“A …”

“Tìm chút thời gian đem mèo trả lại cho người ta đi, tôi không muốn mỗi ngày đều người đầy lông mèo đi đến công ty.”

Gia Ngạn vội đứng dậy đi lấy băng dính, trước sau hắn đảo quanh một lượt, đem lông mèo dính trên áo khoác Châu Mẫn đều dính xuống hết, sau đó làm tới quần dài: “Như vậy thì tốt rồi, trên người sẽ không còn lông mèo nữa, anh xem ….”

Châu Mẫn cúi đầu nhìn nam nhân bận rộn nửa ngồi nửa quì phía trước hắn: “Không chỉ là vấn đề lông mèo.”

“Nó gần đây cũng rất ngoan, anh xem, nó hôm nay chuyện xấu nào cũng chưa làm…”

“Uy,” Châu Mẫn hay tay chống cạnh bàn, đem Gia Ngạn vừa mới đứng lên làm cho trở tay không kịp, lảo đảo dựa vào mép bàn, sau đó cùng cậu chóp mũi chạm chóp mũi, vô cùng thân mật nói: “Từ khi nó đến đây, tôi chuyện xấu nào cũng chưa làm, cậu không phát hiện ra sao?”

“Ách …” Gia Ngạn vì vẻ mặt không chút lương thiện kia mà bắt đầu khẩn trương.

Khuôn mặt tuấn mĩ của Châu Mẫn vì tiếp cận quá gần, quả thực có chút đáng sợ: “Cho nên tôi muốn cậu lập tức, ngay lập tức, bắt nó đuổi đi. Bởi vì đêm nay tôi nhất định phải làm chuyện xấu.”

Gia Ngạn gần như nói lắp: “Châu, Châu Mẫn …”

“Tôi hiện tại liền làm.”

“Châu, Châu … “

“Tôi nhịn cậu lâu lắm rồi. Lâm Gia Ngạn, cậu mấy hôm nay đem lại cho tôi không ít phiền toái, cũng nên có chút giác ngộ mà chịu trừng phạt đi?”

“Tôi …”

Gia Ngạn còn đang lo lắng nghĩ chuyện bồi thường tiền cho hắn, đột nhiên bị ôm lấy, ngồi ở trên bàn.

“Di …” Lời còn chưa nói ra, môi đã bị chặn.

Bất luận hôn môi bao nhiêu lần, thân mật tương thiếp thế này vẫn làm cho người ta có chút cảm giác ngọt ngào mà thẹn thùng. Gia Ngạn lúc bị đẩy ngã trên bàn mới có chút nhận thức cùng giác ngộ, dưới sự âu yếm thoáng thô lỗ kia mà thần tình đỏ bừng, cuống quít nói: “Chờ, chờ một chút … ở trong này không được…..”

Châu Mẫn vuốt ve đùi nội sườn của cậu, hạ giọng nói: “Hửm? Ở nhà còn không được, chẳng lẽ cậu thích ở bên ngoài?”

Gia Ngạn quẫn đến độ luống cuống: “Làm, làm dơ cái bàn thì … “

Lúc Châu Mẫn lột quần lót của cậu, ác liệt mà dùng thanh âm khàn khàn nói vào lỗ tai cậu: “Vậy cậu phải nhớ toàn bộ nuốt sạch không được rơi rớt giọt nào.”

Nam nhân tại dưới thân mỏng manh giãy dụa, chẳng thể nào coi là phản kháng, ngược lại chỉ khiến người khác tính dục phát cao, Châu Mẫn cũng không cảm thấy việc ban ngày làm trong phòng khách thì có gì không đúng, hắn không đi bên ngoài là đã có thể xem là nhân cách thập phần cao thượng rồi.

Trên bàn vừa vặn cái gì đều không có, nam nhân nằm ngửa, mở chân ra nhận hắn, giữa những động tác thiếu tính nhẫn nại của hắn mà run rẩy đè nén tiếng rên rỉ, nắm chặt lưng của hắn.

Cao trào qua đi cũng không muốn dừng lại, Châu Mẫn như trước đem Gia Ngạn đặt ở dưới thân ôm lấy, cắn nhấp một chút lại hôn môi một chút, vuốt ve chẳng mang theo được mấy phần ôn nhu.

Gia Ngạn thấm mồ hôi để cho hắn ôm, trong cơn buồn ngủ sau một lần hoan ái thì đột nhiên nhỏ giọng nói: “Châu Mẫn, chúng ta không thể nuôi mèo sao?”

Bàn tay đang vuốt ve lưng cậu dừng lại, cảm giác khi bị sát phong cảnh thế này không phải chỉ là chán nản bình thường đâu, Châu Mẫn có chút vô lực mà đem đầu vùi vào vòm cổ cậu, khó chịu trong chốc lát: “Nếu cậu thật sự thích, vậy nuôi một con cũng không phải không được.”

Gia Ngạn nhất thời hai mắt sáng rực: “Thật, thật sao?”

“Ừm” Châu Mẫn hôn lên chóp mũi thấm ướt mồ hôi của cậu một cái, “Nếu muốn nuôi, hôm nào tôi đi đến chỗ một người bạn chọn lấy một con, giống tốt, ít nhất cũng phải vừa đẹp vừa thông minh.”

“A,” Gia Ngạn vội nói, “Nhưng tôi không cần đẹp lắm đâu, con này cũng rất đáng yêu rồi …”

“Đáng yêu chỗ nào?” Châu Mẫn vô cùng không đồng tình, “Hơn nữa, không phải lập tức liền trả nó về sao?”

Gia Ngạn có chút do dự liếc mắt sang chỗ khác, không nói nữa.

Châu Mẫn đột nhiên hiểu được, một phen nắm lấy cậu: “Lâm Gia Ngạn!”

Cậu rụt người lại một chút.

“Con mèo này là cậu nhặt được phải không?”

Châu Mẫn quả thực giận đến không thể kiềm nén nổi: “Cậu cư nhiên dám gạt tôi?”

Gia Ngạn có chút nao núng: “Tôi chỉ nghĩ, không chừng anh từ từ sẽ thấy thích nó…”

Châu Mẫn còn quay mòng mòng trong cơn đả kích, chưa kịp hồi phục: “Cậu sao có thể vì con mèo bệnh trơ tráo này mà nói dối tôi?”

Gia Ngạn vội vàng cầu tình: “Tôi đã đem nó đi chích ngừa rồi, cũng đã uống thuốc, không có bị bệnh đâu, lại không có bọ chét. Nó rất ngoan, mà ăn cũng chẳng nhiều …”

Châu Mẫn tức giận không thôi: “Không nói nữa, không được chính là không được. Sáng mai liền vứt nó đi cho tôi.”

“Tại, tại sao?”

“Không có tại sao hết, nó có chỗ nào xứng cho chúng ta nuôi chứ?”

Gia Ngạn đáp không được, ngơ ngác nằm trên bàn, nhìn hắn, một lát sau mới nói: “Trong nhà này cũng nên có thứ gì đó thuộc về tôi chứ.”

Loại ánh mắt này làm cho Châu Mẫn có chút nguôi giận: “Rất nhiều thứ đều là của cậu, cậu nghĩ đi đâu vậy.”

Gia Ngạn tựa hồ có chút mờ mịt: “Thật sao … “

“Đương nhiên a, tỷ như … “ Châu Mẫn chồm người tới hôn môi cậu, một lần nữa xâm nhập vào giữa hai chân, cho cậu thêm nhiều thêm một chút âu yếm.

Gia Ngạn lúc này thật sự bắt đầu chống cự: “Chờ, chờ một chút …. “

Mèo con không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, dường như vì hộ chủ mà sốt ruột, phóng lên trên đùi Châu Mẫn mà hung hăng cào hai phát.

Châu Mẫn bất ngờ không kịp đề phòng, từ trong đau đớn khôi phục lại tinh thần thì đã thấy con mèo nhỏ kia bám chặt trên chân cắn riết không buông, vừa đau vừa giận, một phen nắm nó lên ném xuống mặt đất.

Mèo nhỏ vừa rơi xuống đất liền cong lưng lại, dựng cái đuôi, lông toàn thân xù lên đứng thẳng như kim châm, thấp giọng hướng hắn ‘SHI’ thị uy, hoàn toàn là ngập tràn địch ý.

Gia Ngạn luống cuống, kéo quần lên vội vã buộc dây lưng, cuống quít hướng con mèo nhỏ nhẹ giọng dỗ dàng nó: “Ngoan, đừng quậy phá …”

Châu Mẫn đã tức đến đầu óc choáng váng, cùng con mèo đang nhe nanh múa vuốt kia đối chọi gay gắt, giữa tiếng gầm gừ trầm thấp không ngừng đáp trả, nói: “Mày muốn giương oai trước tiên cũng phải hiểu rõ một chút, đây là chỗ của ai, đây là chỗ của ai, biết không, hả?”

Đến tận khi Gia Ngạn đem mèo nhốt ngoài ban công, lại trở vào mang theo thuốc sát trùng giúp hắn tẩy rửa vết thương, Châu Mẫn vẫn không ngừng mắng mỏ: “Cái thứ vong ân phụ nghĩa như vậy nuôi thì có ích gì? Nó cũng không chịu nghĩ thử coi đồ ăn chỗ ở của nó còn không phải là ké của tôi sao? A! Nó còn dám cào ván cửa! Đó là muốn thị uy tôi sao? Ngày mai liền vứt nó trên đường, xem nó còn có gan làm loạn không …”

Dưới sức ép của một người một mèo, Gia Ngạn giữa âm thanh mắng chửi cùng tiếng gầm gừ đe dọa vẫn là làm xong cơm tối, trước tiên bới một chén cho Châu Mẫn, sau đó là mèo, cuối cùng mới tới bản thân cậu.

Bữa cơm chiều trôi qua vô cùng im lặng, Châu Mẫn đã mệt đến độ nói không ra hơi, mèo nhỏ sức cùng lực kiệt kia cũng toàn tâm toàn ý vùi đầu vào bát cơm mèo, ăn đến cả người run rẩy, Gia Ngạn chỉ biết vì hai kẻ này xới thêm cơm.

Buổi tối Châu Mẫn ngủ vô cùng khó chịu, nam nhân bên người tuy không có lăn qua lộn lại, nhưng rõ ràng vẫn đang thanh tỉnh, đôi khi lại khe khẽ thở dài rất nhỏ, khiến cho hắn ngủ cũng chẳng được.

Lúc nửa đêm Gia Ngạn đứng dậy xuống giường, có lẽ là muốn đi toilet. Thế nhưng Châu Mẫn nằm trên giường đợi nửa ngày cũng không thấy cậu trở lại, không vui mà lặng lẽ mở cửa phòng – cậu quả nhiên đang ngồi xổm trong phòng khách.

Trong hộp giày đã đổ đầy miêu sa cùng một ít miêu lương còn thừa, Gia Ngạn buộc một cái túi nhỏ trên cổ mèo, ở trong đó nhét vào chút tiền.

“Thực xin lỗi a.”

Mèo nhỏ meo meo kêu, ở trong hộp giầy bất an xoay qua xoay lại.

“Sớm biết thế này thì hôm đó tao đã không đánh mày,” Gia Ngạn đôi mắt đỏ lên, sờ sờ cái đầu nho nhỏ kia, “Rất đau phải không?”

Con mèo nhỏ mễ ô cọ cọ lòng bàn tay cậu.

Gia Ngạn vuốt ngược lại nó: “Mày còn nhỏ như vậy, bỏ lại trên đường thì biết phải làm sao….”

Mèo con đương nhiên không thể trả lời cậu, chỉ biết nhỏ giọng kêu, để cho cậu ôm vào lòng ngực.

“Thực xin lỗi, căn nhà này không phải của tao. Đồ tao ăn nơi tao ở, đều là của Châu Mẫn, anh ấy mới là chủ nhân, tao chỉ là người ở nhờ mà thôi …” Cả con mèo nhỏ gầy trơ xương lẫn người đang ôm nó đều toát lên vẻ đáng thương.

“Mày không đi theo tao cũng tốt. Nơi này tao không có quyền quyết định, ngay cả chọn một cái khăn mặt cũng không được, đi theo tao mày nhất định chịu rất nhiều ủy khuất, mày là nên tìm một người chủ khác tốt hơn.”

Mèo nhỏ trong lòng cậu không ngừng cọ cọ, Gia Ngạn trong mắt đã ngân ngấn lệ: “Nếu tao có được một phòng riêng, thì đã có thể chăm sóc mày rồi.”

“Tiền này, hi vọng sẽ có người tốt cầm lấy, nuôi dưỡng mày. Vạn nhất không gặp được ai tốt như vậy, tao mỗi ngày sẽ mang đồ đến cho mày ăn, mày cũng sẽ không bị những con mèo khác ăn hiếp.”

Một người một mèo ôm nhau, khóc đến vô cùng thê thảm. Châu Mẫn một đầu đầy hắc tuyến.

Hôm sau là cuối tuần, hai người đều thức dậy rất trễ. Châu Mẫn thuần túy là bị làm khổ cả đêm, sau nửa đêm mới chập chờn đi vào giấc ngủ, còn Gia Ngạn là không dám rời giường, sợ lại bị bắt đem mèo đi vứt.

Thấy người kia mắt đều đỏ ké, sưng lên không khác gì quả đào, vậy mà vẫn cố gắng tránh né che dấu, Châu Mẫn cũng không vạch trần cậu, lại càng không đề cập đến chuyện con mèo.

Chờ ăn xong bữa trưa, Châu Mẫn mới gọi cậu: “Uy, theo tôi ra ngoài mua ít đồ đạc đi.”

Gia Ngạn có chút do dự, nhưng vẫn theo hắn ra cửa.

Mỗi lần đi dạo phố đều mua thêm không ít thứ này thứ kia, khăn trải giường lần trước đã bị vứt, cũng vẫn nên mua một bộ mới, Châu Mẫn ở tiệm bán vải lụa xoi mói moi móc một hồi, xoay người hỏi cậu: “Cậu thấy giữa hai cái này, cái nào đẹp hơn?”

Gia Ngạn có chút uể oải, vẫn cố gắng vực dậy tinh thần.

“Cái này ….”

“Cậu chắc chắn?”

“Ừm …”

Bản thân nói ra cũng không rất tin tưởng, Châu Mẫn thế nhưng không giống những lần trước cười nhạo cậu, chỉ nói: “Vậy lấy cái này, gói lại cho tôi.”

Gia Ngạn giật mình nhìn hắn, Châu Mẫn chỉ đi tính tiền, nhận một túi to bên cửa hàng đưa qua: “Còn thất thần cái gì, đi a.”

Muốn nói gì, sau lại không biết nói làm sao, Gia Ngạn mặt đỏ lên, chỉ có thể theo sát Châu Mẫn đi tiếp một đoạn, đến khi nhận ra bản thân đã tiến vào cửa hàng bán đồ cho thú nuôi, cậu liền cà lăm tại chỗ.

“Châu, Châu Mẫn ….”

Châu Mẫn trừng cậu: “Thế nào, cậu không tính mua một cái nhà cho mèo sao? Cứ dùng hộp giày mãi thật quá chướng mắt đi, phá mất hết thiết kế nội thất của tôi”

Gia Ngạn ngây người trong chốc lát, vẫn là khó có thể tin, run run nói: “Con mèo đó, anh … anh thật sự để cho tôi nuôi sao?”

Châu Mẫn hừ một tiếng: “Coi như vì cậu đã biết chọn một cái ra trải giường không tệ, muốn nuôi thì nuôi đi.”

Gia Ngạn cả mặt đều đỏ lên, nhất thời nói không nên lời.

Châu Mẫn ngược lại trở nên hung dữ: “Bất quá nếu nó dám cào sopha của tôi nữa, tôi sẽ đánh nó.”

Gia Ngạn vội vàng dùng sức gật đầu: “Tôi, tôi sẽ cắt móng cho nó ….”

Ôm theo một đống đồ đạc đi ra, leo lên xe, Châu Mẫn lại dường như đang suy nghĩ cái gì: “Còn nữa, cậu dạy nó lễ phép với tôi một chút, nó dù sao cũng có một nửa là do tôi quản.”

Gia Ngạn có chút mờ mịt: “A?”

“Đồ ngốc, vợ chồng không phải nên có tài sản chung sao?”

“Ách …”

“Những thứ khác cũng vậy,” Châu Mẫn ho khan một tiếng, “Phòng của chúng ta một nửa cũng là của cậu, cậu có quyền sử dụng theo ý cậu muốn”

Gia Ngạn còn đang phát ngốc, Châu Mẫn lại khụ một tiếng, khởi động xe: “Bất quá đừng có mà càn quấy. Dám để con mèo đó leo lên giường chúng ta thử xem.”

Gia Ngạn đại khái là vì quá mức vui mừng, dọc đường đi cái gì cũng không nói, chỉ có khuôn mặt toàn bộ hồng lên mà im lặng ngồi, thỉnh thoảng quay đầu nhìn Châu Mẫn, đôi mắt dường như đang tỏa sáng.

Châu Mẫn có chút bực mình, nam nhân kia một bộ dáng thành khẩn như đang bị nấu chín, làm không tốt coi chừng sẽ phá hỏng mất hình tượng phẩm chất cao thượng hắn vẫn một mực giữ gìn.

“Uy, tôi thấy cậu luyến tiếc con mèo kia như vậy …”

“Ừm …”

“Tôi còn nghĩ cậu sẽ mang theo nó bỏ nhà trốn đi.”

Gia Ngạn nhìn hắn, cúi đầu, đáp lại một câu.

Châu Mẫn tiếp tục lái xe thêm một đoạn, sau đó mới quay đầu, có chút hoài nghi hỏi: “Vừa rồi cậu nói cái gì? Tôi hình như nghe không rõ.”

“Tôi, tôi … càng luyến tiếc anh hơn….”

“ ……”

Khuôn mặt nguyên bản được cho là cao ngạo thanh lãnh dần trở nên đáng sợ khiến Gia Ngạn có chút lo lắng: “Châu, Châu Mẫn?”

Mèo nhỏ hôm nay gật gù trong hộp giày cảm thấy thật ủy khuất.

Ngày thứ bảy kể từ khi bắt đầu đến nơi này, chén cơm của nó lần đầu tiên trống không. Rõ ràng nó đã vô cùng vui vẻ nghe được thanh âm mở cửa của nam nhân vẫn luôn cho nó ăn, “mễ ô” chạy tới nghênh đón, nam nhân đó cũng ôm lại nó, vậy mà chẳng ai chịu lấy đồ cho nó ăn cả.

Lại nhìn thấy người luôn làm nó e sợ kia, nó cũng thức thời không có đi cào chân người đó, thế nhưng nó biểu hiện tốt như vậy, cuối cùng ngồi xổm chờ hết một tiếng đồng hồ sau mới nhận được bao bánh qui đập vụn cho mèo.

 

———————————–

X_chan: Lâm tỷ a… dường như rất thích mèo

Kura: cuối cùng cũng post xong phiên ngoại của NNCD *tung bông*

Advertisements

8 thoughts on “||Phiên ngoại Nan ngôn chi dục|| Chuyện bảy ngày nuôi mèo

  1. ôi, sao cái phiên ngoại nào của KKKC cùng phải có một chút gì đó tự ti của Gia Ngạn làm mình rơi nước mắt thế nhỉ, đọc cái đoạn nói chuyện với mèo của bé ý mà lòng đau như cắt, chỉ muốn thiến luôn tên kia thôi
    Nhưng Mông Mông cũng thật là nhạy cảm nha, rất để ý để cảm xúc của bé, rất quan tâm và suy nghĩ cho bé, mặc dù cái mồm độc địa, nói câu nào chết câu ấy, cơ mà đó lại là điều ta thích nhất ở truyện này
    Ơ, hết rồi à, thế là phải chia tay bộ này thật rồi, cứ muốn nó dài dài mãi cơ, nhưng với cái trình bt mẹ ghẻ của Lâm tỷ, càng dài thì độ ngược với bé Ngạn càng kinh khủng nên thôi, để em ý ra đi trong sung sướng vậy
    thank nàng, phiên ngoại này thật dài hơi quá đi, vất vả rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Cố lên

    • cảm ơn nàng *chấm chấm nước mắt*, đúng là dài thật, lại còn đúng lúc đang edit Sau cơn mưa nữa chứ. Đây đúng là cái tội ham hố mà

      Kết thúc thật rồi, buồn quá nàng ạ. Ta cũng hi vọng nó cứ dài ra mãi, giống như hồi đọc “Quân tử” ấy, đọc đến phiên ngoại cuối mà thòm thèm mãi ko thôi T.T. Thích truyện của Lâm tỉ quá đi mất.

      • cái sự thèm thuồng ấy thật là………
        chỉ có vài truyện mà ta có thể có cảm giác ấy, mà toàn truyện của Lâm tỷ, đọc xong cứ ngẩn ngơ, chả tin là nó đã hết
        Thôi, hết ham hố rồi, có muốn ham cũng chả có nữa “òa khóc”
        tập trung cho sau cơn mưa vậy, đường đường của ta, lâm đại gian thương của ta

  2. nếu như mà còn phiên ngoại dễ chị lâm lại nghĩ ra mấy tình tiết ngược tới ngược lui con nhà người ta lắm ai không dám tin chứ bả mẹ ghẻ này m tin chắc luôn :(((( bạn edit tốt lắm^^ theo dõi wp bạn từ hồi đầu post nghịch phong mà giờ mới cm tôi lội quá>•<

    • mình thấy phiên ngoại của chị Lâm thường rất ngọt ngào, bù đắp cho cái ngược quằn quại trong chính văn ấy mà, thế nên hủ nữ săn phiên ngoại của chị Lâm dữ lắm a, thường là chỉ muốn Lâm tỷ viết thêm, viết càng nhiều càng tốt ^^
      ah, cám ơn đã khen, tụi mình có tiến bộ so với lúc đầu, nhưng vẫn cần phải cố gắng nhiều a
      vụ comt ko cần áy náy, có cảm xúc thì rất hoan nghênh các bạn comt (editor như tụi mình dĩ nhiên thích đọc comt của readers a ^^), còn không thì thôi, vote cho tụi mình, hay like tụi mình 1 cái cũng rất quý rồi
      mong bạn tiếp tục ủng hộ :”>

  3. Thực ra PN của Lam Lâm thực là đã làm yên lòng độc giả lắm rồi. Đúng như bạn chủ nhà nói là bù đắp cho cái ngược trong chính văn. Mình cũng chỉ mong Lam Lâm viết ra nhiều nhiều thôi. Thực sự trong PN này mình thấy người bị ngược phải là Châu Mẫn mới đúng. Vì … mình rất là thông cảm với Châu Mẫn >”< (không phải là người yêu mình thích nuôi mèo mà bỏ bê mình đâu nhé :)) mà là… hiểu cái cảm giác của người đang quen tự do tự tại đột nhiên trong nhà lại có vật cưng) đặc biệt Gia Ngạn lại dành nhiều tình cảm cho mèo cưng quá.
    Thực ra chính là Châu Mẫn tự làm tự chịu thôi. Lúc nào cũng tỏ rao cao cao tại thượng, hô gió chém bão nên Gia Ngạn mới không dám bộc lộ hết sự chăm sóc dịu dàng, mà lúc nào cũng có phong thái "kính nhi viễn chi" (thực ra cũng không đúng lắm, vì Gia Ngạn cũng rất thích được ở gần Châu Mẫn ="=)
    Mình mới theo link bạn để trên wp mà đọc 4 cái PN khác của KKKC. Thực ra mình thấy ở những PN trong KKKC, mình thấy cách bạn để xưng hô là "tôi, cậu, anh" là rất hợp. Đành rằng nghe anh em có tình cảm hơn, và đúng là hai bạn trẻ đã qua thời kì quằn quại mà sống chung, nhưng hai người lại chưa hoàn toàn hiểu hết tình cảm của nhau. (chung quy thì cũng tại Châu Mẫn quá bá đạo mà Gia Ngạn quá tự ti, haizz) nên chưa hết khúc mắc mà có thể gọi nhau anh em ngọt như mía lùi được (cá nhân mình thấy thế). Để "tôi, cậu, anh" mới thấy cái rụt rè, cái hiểu lầm giữa hai người. 😀
    Lần nữa cám ơn bạn rứt nhìu vì mấy cái PN đáng yêu này. (Đọc thế mới thấy đỡ nào lòng cho sự đau khổ tình trường của hai bạn Châu Ngạn được, hehe)

  4. Pingback: List ngược luyến tàn tâm (1×1) | fraymoon

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s