Nghịch phong nhi hành- Quyển hạ- Chương mười một

Kura đã comeback! Phù, cuối cùng cũng thi cử xong…. hắc hắc, kết quả để sau, ăn chơi trước đã.

Tình hình là mình nghĩ mình không thể hoàn thành truyện trước tết dc (còn khoảng 2 tuần thôi =.=, 10 chương a ^^!), nhưng mình sẽ cố gắng post đều, post nhiều hơn lúc bận học :d

A, mình đã nghe qua vụ đam mĩ lậu =.=… cũng không biết làm sao ngăn chặn, đang có kế hoạch edit mấy bộ, nghe xong vụ này là mình hụt hẫng quá, mình thấy chỉ có đóng blog may ra mới không bị ăn cắp, chứ set pass hay làm dạng image thì cũng vô phương, nên mình sẽ ko set pass, nếu truyện mình edit xui xẻo bị lấy đi in như thế, lúc đó có lẽ mình đành gác kiếm thôi, đã ghi rõ là phi thương mại mà, lại là edit chưa xin phép, tuy ko do mình in nhưng sẽ bứt rứt lắm 😦

Dù sao cũng tin tưởng các readers, những bạn yêu đam mĩ thật sự ^^

Mong những người in lậu, quay đầu là bờ, đừng nên tiếp tục lấy công sức của người khác làm lợi cho mình nữa.

Ôi, dài dòng quá rồi, post chương kế đây ~

Tác giả: Lam Lâm

Edit: X_chan

Beta: Kura

Quyển hạ

Chương mười một

Sáng hôm sau Âu Dương thức dậy muộn, vội vội vàng vàng chạy đến trường thì tiết thứ hai cũng đã gần kết thúc. May tiết của anh là tiết cuối cùng, bây giờ thu dọn một chút cũng còn kịp.

Đang ở văn phòng của mình sửa soạn sách giáo khoa và tư liệu cho bài tập của học sinh, bí thư dạy học đột nhiên vào gọi anh:

“Âu Dương lão sư, thỉnh tới phòng họp lầu năm một chút”

“A? Nhưng mà sắp đến tiết của ta.”

“Thỉnh lập tức đến đó, ban giám đốc muốn gặp ngươi.”

Âu Dương thoáng giật mình, vội buông sách vở theo người đó ra ngoài.

Tuy không biết là chuyện gì lớn đến mức phải tập hợp ban giám đốc để gặp anh, nhưng lại mơ hồ cảm giác đây không phải là chuyện tốt.

Ngay khi vào cửa liền thấy vài người đang ngồi sau bàn dài, những người đó vừa nhìn qua bộ dáng anh đều khẽ nhíu mày.

Âu Dương nhờ mặt bàn đen bóng mà thấy hình ảnh phản chiếu của bản thân, tóc tai rối bời, mắt sưng đến mức gần như không mở nổi, bề ngoài càng không thể coi là sạch sẽ, nhất thời trở nên khẩn trương..

Ngoại hình của anh nguyên bản cũng thực thanh tú, luôn luôn sạch sẽ, chỉnh tề nghiêm túc, là bộ dáng của một lão sư trung học giản dị. Vậy mà trong khoảng thời gian gần đây bắt đầu lôi thôi, người thì gầy, sắc mặt tái nhợt như quỷ, làm việc cũng thường xuyên phạm lỗi, đồ đạc bừa bộn lung tung.

Tuy không tính là thất trách, nhưng với một ngôi trường luôn yêu cầu nghiêm khắc về giáo viên như Nam Cao thì không chừng anh đã muốn đủ tội để bị phạt cảnh cáo.

“Âu Dương lão sư, có một số việc chúng ta cần nói với ngươi.”

Âu Dương vội ngồi thẳng lên một chút.

“Gần đây chúng ta nhận được khiếu nại của một người bị hại”- người nam nhân đứng tuổi ở giữa đeo lên mắt kính đang cầm trong tay- “Nói rằng ngươi có hành vi xâm phạm một học trò nam trong độ tuổi vị thành niên của trường.”

Âu Dương nháy mắt tưởng như toàn bộ máu dồn cả lên mặt, đầu một trận đau nhức, tim thình thình loạn khiêu như muốn nhảy ra khỏi yết hầu, mở miệng nhưng không thể phát ra thanh âm gì.

“Loại chuyện bẩn thỉu này nhà trường cũng không muốn tin, nhưng trải qua điều tra những chứng cứ thu thập được, xác thực có việc này. Ngươi thân là giáo viên, lại đi dụ dỗ học sinh vị thành niên đồng tính, dùng bạo lực bắt buộc hắn phát sinh quan hệ bất chính với ngươi, không chỉ đi ngược lại bổn phận, khiến nhà trường hổ thẹn, còn…”

Đại não Âu Dương đã muốn trống rỗng, đầu đầy mồ hôi lạnh, lỗ tai nghe chữ được chữ mất, trong kinh ngạc níu giữ lại một chút tỉnh táo: “Không, không phải…”

“Trong tay chúng ta đã có một số chứng cứ vô cùng xác thực”

“Không phải như vậy, chúng ta là kết giao bình thường, tuy không hợp với lẽ thường, nhưng không phải là dùng bạo lực ép buộc …”

Vừa nghe anh thừa nhận có cùng đồng tính luyến ái kết giao, vài người liền lộ ra vẻ mặt kiềm chế.

“Tuy rằng trường không có quy định nào hạn chế giới tính của giáo viên”- sau khi tụm lại một lúc, nam nhân đứng đầu ho khan một tiếng- “Chúng ta cũng không kì thị giáo viên có giới tính khác thường, nhưng ngươi lại ép buộc học trò phát sinh quan hệ, hơn nữa còn là trẻ vị thành niên, điều này nghiêm trọng trái với…”

Âu Dương thấy ông ta làm ngơ, không đợi người đó nói xong liền vội phản bác lại: “Ta không có…”

“Điều này, người bị hại đã thừa nhận, hơn nữa chúng ta cũng đã chứng minh được. Ngươi không cần tiếp tục chối cãi”

Âu Dương chỉ thấy “oanh” một chút, lỗ tai bắt đầu ong ong tác hưởng.

“Như thế nào có thể…”- miễn cưỡng trấn định một chút, tay anh vẫn còn không ngừng run rẩy- “Hắn, hắn dùng cái gì chứng minh? Có thể lấy ra đây cho ta xem không?”

“Âu Dương lão sư, để bảo vệ người bị hại, thân phận cùng tư liệu hắn cung cấp đương nhiên không thể được công bố. Thế nhưng xem như ngươi may mắn, chúng ta không muốn vì một mình sai lầm của ngươi mà tổn hại danh tiếng của trường, nên việc này sẽ được giải quyết trong nội bộ trường, không làm ầm ĩ, ngươi cũng đừng cố gây chuyện nữa.”

Đối phương mỗi lần nói “người bị hại”, Âu Dương lại cảm thấy đầu càng lúc càng nóng, thô bạo đẩy ra ghế dựa đứng lên, dọa bọn họ nhảy dựng, cuối cùng chỉ phát run, không nói được tiếng nào.

“Sau khi thảo luận, chúng ta nhất trí ngươi không còn đủ tư cách đảm nhiệm chức vụ này nữa. Vết nhơ đạo đức này…”

Sau đó tiếp tục nói những gì Âu Dương đều không nghe rõ, chỉ ngơ ngác mà nhìn bọn họ.

“Nhà trường quyết định sa thải ngươi”

Âu Dương bây giờ đã hiểu tại sao bí thư dạy học lại nhìn anh bằng ánh mắt quái dị như vậy. Anh là kẻ thô bạo cưỡng bức học trò phát sinh loại quan hệ đồng tính đáng ghê tởm, cái loại vết nhơ nghề nghiệp khủng khiếp nhất có lẽ đã nằm trên người anh rồi.

Không cần ai nhắc nhở, một mình anh lẳng lặng thu dọn đồ đạc về nhà, trên đường đi ra ngoài, lưng bị ánh mắt của kẻ khác soi mói đến phát đau.

Nóng giận ban đầu dần dần bị loại cảm giác nhục nhã này đẩy lùi, tay chân đều lạnh lẽo, vậy mà trong mắt lại cay xè.

Đều là giả.

Tiếu Huyền đáng lẽ ra không phải thế.

Hắn chỉ là bướng bỉnh, đôi khi sẽ nói dối, nhưng không phải độc ác như thế.

Tiếu Huyền trong lòng anh, cho dù tùy hứng và không hiểu chuyện như thế nào đi nữa thì vẫn là một hảo hài tử, cho dù không yêu anh, cũng sẽ lưu cho anh một ít ôn nhu, kiên nhẫn mà dỗ dành anh.

Tuyệt đối không phải độc ác như thế.

Đến lúc về được nhà thì mắt gần như chẳng thể nhìn rõ được cái gì nữa, tuy cố khắc chế nhưng nước mắt vẫn không nhịn được rơi xuống, chỉ là trong tâm lại không cảm thấy hận. Anh tin Tiếu Huyền nhất định là có nỗi khổ riêng, chỉ cần hắn chịu giải thích thì sẽ không sao.

Chính là dù gọi hắn rất nhiều lần, căn bản chẳng có ai bắt máy. Về sau còn trực tiếp ngắt điện thoại, có gọi lại cũng không bắt được tín hiệu nữa

Đối phương rõ ràng là lãng tránh và cự tuyệt.

Điện thoại gọi không được, anh liền chuyển sang viết thư, nhưng chờ vài ngày cũng không có hồi âm, đành tiếp tục viết, viết đến giấy phủ đầy mặt đất, đến nỗi hòm thư nhà người ta đầy ụ lên, cuối cùng cũng không nhận được câu trả lời.

Thật sự không còn cách nào khác, anh đành đến chi nhánh của công ty Tiếu gia, muốn nghe tin tức của Tiếu Huyền, hoặc gặp được Tiếu Đằng hỏi cho ra lẽ cũng tốt.

Anh cũng biết làm vậy thật giống một kẻ điên, nhưng là Tiếu Huyền bức anh.

Anh không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần Tiếu Huyền nói chuyện với anh, anh không sợ chính miệng hắn thừa nhận mọi chuyện, chỉ cần một lời giải thích thôi, anh sẽ không hận hắn.

Nhưng vẫn không có.

Cứ tiếp tục như thế, ngay cả Chung Lý cũng cảm thấy lo lắng, lo anh sẽ gặp chuyện không may, không dám cho anh ra khỏi cửa, nếu anh thất nghiệp, hắn sẽ tìm một công việc phiên dịch gì đó cho anh ở nhà mà làm.

Âu Dương mỗi ngày đều ngồi trong phòng, không làm gì, chỉ ngẩn người ra, lập tức trở nên già hơn trước rất nhiều.

Có một ngày anh đột nhiên nhận được điện thoại từ một dãy số lạ, âm thanh đầu dây bên kia chính là của Tiếu Huyền.

“Lão sư”

“…”- Rốt cuộc anh cũng đợi được đến lúc người này nguyện ý nói chuyện với anh, vậy mà anh lại không biết nên nói gì, giống như không còn gì để nói nữa, anh đã muốn buông tay rồi.

“Lão sư, ta biết ngươi giận ta.”

“ …”

“Lão sư, ngươi ở đâu?”

“ …”

“Lão sư, ta sắp phải ngắt máy rồi, buổi tối ngươi ra ngoài đi, ở phía sau bãi đỗ xe gần trường chờ ta, đợi đến mười giờ, được không?”

Trong cuộc trò chuyện chưa đến một phút này, Âu Dương có chút mờ mịt, không biết chừng đây chỉ là ảo giác do anh tinh thần thiếu minh mẫn tạo ra, nhưng trong bộ nhớ điện thoại rõ ràng còn lưu lại cuộc gọi, chính là sau đó gọi lại lại không có ai bắt máy, là điện thoại công cộng.

Giống như đang nằm mơ, nhưng ấn tượng lại thực rõ ràng, tim vẫn còn loạn nhịp, nghĩ đến việc được gặp Tiếu Huyền lần nữa, tay liền phát run.

Buổi tối trời bắt đầu mưa, Âu Dương mang theo dù, thừa dịp Chung Lý không có nhà trộm ra ngoài.

Anh chờ ở nơi được hẹn, ánh sáng hôn ám, nửa bóng người cũng không có, mưa dưới chân tích đã dần thành một vũng cũng chưa thấy Tiếu Huyền xuất hiện.

Đã qua mười một giờ, Âu Dương vẫn ngơ ngác đứng, dù sao anh cũng quen với việc phải chịu đựng và chờ đợi rồi, thêm mấy chục phút cũng không sao, thậm chí là mấy tiếng.

Có thể Tiếu Huyền có việc bận, hoặc giữa đường hư xe. Anh cảm thấy lần này hắn sẽ không lừa anh.

Rốt cuộc cảm thấy gần đó có bóng người di chuyển, Âu Dương vội bước tới hướng đó.

“Tiếu Huyền?”

Lời nói vừa ra khỏi miệng đã nhận ra mình nhầm, bóng người trở nên rõ ràng, kẻ tới không phải một, mà là ba, bốn người.

Âu Dương có chút thất vọng, nhưng những người này lại lập tức đi đến.

“Ngươi là Âu Dương Hi Văn phải không?”

Đối diện anh rõ ràng là một gương mặt xa lạ, Âu Dương có chút mờ mịt: “Đúng vậy”

Kế tiếp liền bị một đòn đánh vào bụng, đòn này đánh mạnh đến nỗi anh chưa kịp nghĩ gì đã thấy trước mắt tối đen, chân không còn khí lực, lập tức quỳ xuống, trong cổ họng mơ hồ tưởng có cái gì đó muốn vọt ra ngoài, không kịp hít một hơi, trên lưng đã bị người ta hung hăn bồi thêm mấy đá, cổ áo bị kéo lên, một quyền nhắm mặt anh đánh tới.

Tiếp theo anh gần như mất đi ý thức, chỉ cảm thấy hỗn loạn cùng kịch liệt đau đớn, trên người chỗ nào cũng bị đánh, không cách nào trốn được. Trên tay chân một số kẻ có vẻ còn có vũ khí, anh bây giờ chẳng còn giống người nữa, chỉ là một khối thịt tươm máu bị kẻ khác giẫm đạp mà thôi.

Từ lúc sinh ra đến giờ, lần đầu tiên Âu Dương gặp loại chuyện này, ngay cả ý thức tự vệ hay chạy trốn cũng không có, từ đầu chí cuối chỉ biết ôm đầu, cuộn mình trong vũng nước mặc cho bọn chúng đánh đấm, sau đó đến cánh tay cũng nhấc không nổi.

Cuối cùng sau một cú đá vào ngực, bốn phía rốt cuộc cũng yên tĩnh lại. Âu Dương động cũng không thể động, chỉ mơ hồ nghe được chút gì đó, còn lại chẳng cảm giác được gì nữa.

“Lúc nãy chỉ là chào hỏi, người đó bảo chúng ta chừa cho ngươi một mạng. Ngươi tốt nhất nên ít quấn lấy Tiếu Huyền đi, an phận một chút, đừng có không biết điều, bằng không lần tới sẽ không đơn giản như vậy đâu.”

Mơ mơ màng màng, Âu Dương chỉ thấy trước mắt u ám, càng ngày càng tối, cuối cùng đến một tia sáng cũng không thấy được nữa.

Thời điểm hốt hoảng tỉnh lại đã không biết là lúc nào, mưa bắt đầu nặng hạt, miệng vết thương trên người bị ngâm trong nước sưng phù lên, đau đến mức cả người anh phát run, nhưng lại không cách nào run nổi, chỉ có thể yếu ớt co rúm lại.

Không biết bản thân hiện tại ra sao, thầm nghĩ phải kêu cứu, nhưng chính là không cất nổi giọng nói.

Anh theo bản năng nghĩ phải gọi báo Chung Lý, đầu óc còn có thể minh mẫn mà suy nghĩ, chính là cả người không thể động đậy, hít thở một cái, ngực liền đau như bị người ta dùng đao mà xẻo một nhát, run rẩy thở hổn hển nửa ngày, liều mạng động đậy một chút, đau đớn tận xương tủy từ trên đùi truyền đến làm anh trong nháy mắt thấy tối sầm, hít thở không thông, một lúc sau mới dần bình ổn lại.

Thấy di động của mình rơi ở chỗ cách mình khoảng mười bước chân, anh liều mạng muốn đến đó, lại chỉ có thể nằm trong vũng nước lê lết từng chút một, giống như con chó bị người ta đập gãy chân.

Lúc ngón tay chạm được vào di động thì ý thức anh đã muốn mơ hồ, chỉ còn bàn tay có thể động đậy, anh run rẩy mở điện thoại, may là nó còn dùng được.

Anh gục đầu dán trên điện thoại, lúc nghe được Chung Lý bên kia lo lắng hỏi “Ngươi đi đâu vậy”, nghĩ muốn nói, nhưng khi mở miệng thì bên trong toàn một chất lỏng nhớp dính, mũi miệng đầy máu.

“Chung, Chung Lý …”

“Đã đỡ chút nào chưa?”

Lúc Chung Lý nói với anh câu này đã là ngày hôm sau. Cả người Âu Dương không cách nào động đậy, chỉ im lặng nằm, nhìn họa tiết trang trí trên trần nhà. (chém)

“Ngươi xem ta thật ngốc”- nhìn cổ họng Âu Dương giật giật, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, Chung Lý vội tự đánh mình một cái- “Không nên để ngươi cố sức nói chuyện”.

“…”

“Bất quá không sao đâu, rồi sẽ lành lại thôi”

“…”

“Ngươi bị gãy năm cái xương sườn, phổi cũng bị thương, nên thở sẽ rất đau”

“…”

“Cánh tay lành lặn, gần như không bị gì cả. Chính là chân ngươi … cần một chút thời gian.”

“…”

“Còn nội thương … Ngươi đừng sợ, chậm rãi điều trị sẽ từ từ hồi phục”

“…”

“Miệng vết thương ngươi cũng đừng lo lắng, sẽ tốt thôi, chắc là không để lại sẹo đâu.”

Âu Dương biết hắn nói dối, trước ngực có mấy lỗ thâm lớn như vậy, nhất định phải có sẹo rồi.

Nhưng, như thế thì có sao đâu.

“Tiểu Văn”- Chung Lý ngồi bên giường, tay xoa xoa tóc anh- “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Gặp phải bọn bắt cóc sao?”

Âu Dương không lên tiếng, anh hiện tại đang mang mặt nạ thở, cũng không thể mở miệng nói chuyện.

“Vì sao khuya rồi còn ra ngoài, lại chạy tới nơi nguy hiểm như vậy chứ?”

Ánh mắt Âu Dương giật giật, trở nên đỏ ngầu, biểu tình giống như muốn khóc, rồi lại giống như đang cười.

Chung Lý cuối cùng không truy vấn anh nữa, chỉ vuốt đầu anh, nhìn anh nhắm mắt lại, tuy ngủ nhưng giống như đã chết.

Chờ thêm hai ngày, tình trạng của Âu Dương đã tốt hơn một chút, không cần mang mặt nạ thở nữa, Chung Lý giúp anh ăn một ít cháo, thật cẩn thận sợ lại thương đến yết hầu.

Sau giờ ngọ, đột nhiên có khách đến.

Người mới tới Chung Lý nhận ra, Âu Dương vừa thấy hắn đến liền mở to mắt, thần tình chầm chậm trở nên đỏ bừng, muốn nói gì đó nhưng yết hầu lại bị tắc nghẹn, một chút thanh âm cũng nói không ra.

“Lão sư, hôm nay ta sẽ đi”- Tiếu Huyền nhìn anh, sắc mặt cũng tiều tụy mệt mỏi, nhưng vẫn không có biểu tình gì- “Nên ta đến nói rõ ràng với ngươi”

Âu Dương chỉ có thể nhìn thẳng hắn.

“Ngươi thực quá ngu ngốc, nếu sớm biết ngươi thế nhưng ngoạn không nổi, ta cũng sẽ chẳng tìm ngươi”

Âu Dương giật mình nhìn hắn, Tiếu Huyền cũng không thèm nhìn lại, hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ.

“Chẳng lẽ ngươi thực sự nghĩ muốn cùng ta vĩnh viễn bên nhau sao? Ngu muốn chết, nam nhân cùng nam nhân sao có thể lâu dài a? Ta là người như thế nào, còn ngươi là người như thế nào? Ngươi có thể đáp ứng cho cuộc sống của ta sao?”

Trong mắt Âu Dương đã ầng ậng nước.

“Ngươi chắc cũng biết ta nhất định phải đính hôn đi? Ta muốn học những thứ mà ta nên học, sau này kế thừa Tiếu gia. Chúng ta có thể bên nhau không? Không cần nói cũng biết, ngoạn ngoạn như bây giờ là được rồi, nói cái gì mà tương lai sau này, chẳng lẽ có thể kết hôn sao? Ta còn chưa trưởng thành, chẳng lẽ phải cùng ngươi bỏ trốn?

Ngươi chính là quá ngu ngốc, mới phải nhận kết cục này”

Lúc hắn nói mới được một nửa hai mắt Chung Lý đã muốn trừng đến nhảy ra ngoài, kinh ngạc đến mức mặt tím lại, nhắm hắn mà đánh tới, nhưng hai bảo tiêu đi theo Tiếu Huyền so với Chung Lý còn cao hơn cả cái đầu, dễ dàng chế trụ hắn, khóa hai tay hắn sau lưng, đè bả vai hắn xuống.

“Lão sư, từ đầu đến cuối ta đều chỉ là lừa ngươi, ngươi không nhận ra sao?”

Âu Dương hai mắt đỏ bừng, chảy nước mắt nhìn hắn.

“Lão sư, ngươi là người trưởng thành, lớn tuổi như vậy rồi, thế nào ngay cả đạo lý đó cũng không hiểu?”- Tiếu Huyền dừng một chút, nhìn nhìn tay mình-“Cười chết ta”

Âu Dương nói không ra lời.

Tiếu Huyền rốt cuộc quay đầu lại, mặt vẫn không thay đổi mà nhìn anh: “Tái kiến, lão sư”

Âu Dương nghĩ đến lúc hắn bướng bỉnh, hắn ôn tồn, lại không biết khi hắn trở nên lãnh ngạnh nguyên lai là như thế này.

Âu Dương khóc đến mức mắt mở không nổi, mơ mơ hồ hồ chỉ thấy Tiếu Huyền xoay người ra cửa phòng, theo sau là hai tên bảo tiêu, nghênh ngang mà đi.

Anh từ trước đến giờ luôn như vậy, người ta nói cái gì anh cũng tin, người ta nói thích anh, anh liền tưởng là thật.

Loại nam nhân tầm tầm bình thường như anh, những lời thật giả thông thường còn phân biệt không được, huống chi là lời nói dối chân thật đến thế.

Hiện tại anh rốt cuộc cũng nhận ra, chính là cái giá phải trả thực sự quá lớn.

Nam hài tử trong thời kì trưởng thành luôn tràn đầy dục vọng, cái hắn muốn chính là khoái cảm, chỉ như thế mà thôi. Vậy mà anh lại mong đợi đó là tình yêu.

Chung Lý tan tầm đều tới thăm anh, như cũng chạy đến bệnh viện. Nam nhân nằm trên giường bệnh lại vừa mới phẫu thuật, không có một chút huyết sắc. Mấy ngày nay anh bị banh ra khép lại khắp cả người, giải phẫu tuy cứu được mạng anh, nhưng không ngăn được sinh khí anh cứ từng chút một xói mòn đi.

Nghe được động tĩnh khi Chung Lý vào, Âu Dương cố sức mở to mắt, nhận ra là hắn, khuôn mặt xám ngoét lộ ra một tia kinh ngạc cùng vui mừng

“Tỉnh?”- Chung Lý xoa xoa đầu anh- “Miệng rất thương rất đau sao?”

Âu Dương nhìn hắn, làm khẩu hình khi nói “không có”

“Nhất định sẽ bình phục thôi, ngươi không cần lo.”

Âu Dương cũng nghe theo hắn cười cười. Ánh mắt đã thanh tỉnh nhiều, chỉ là cả người tinh thần ảm đạm, môi trắng bệch, nứt nẻ.

“Cái kia, chuyện tiền bạc ngươi không cần quan tâm, có bảo hiểm y tế, ta cũng có tiết kiệm một ít, nếu thực sự không đủ, ta có thể mượn bằng hữu, ngươi chỉ cần yên tâm dưỡng bệnh là được rồi”- Chung Lý một bên an ủi anh, một bên lo tính toán chuyện hóa đơn.

“Không có việc gì đâu, đừng nghĩ ngợi nhiều, thân thể là quan trọng nhất, những chuyện khác không cần ngươi lo, chờ hết bệnh, những ngày tháng khó khăn thế nào chúng ta cũng có thể vượt qua.”

Âu Dương vẫn nhìn hắn, ánh mắt hối lỗi cùng thương tâm này khiến Chung Lý có chút khó xử.

“Ai, Tiểu Văn a. Việc ngươi giấu ta chuyện kia, về sau cũng không cần để bụng. Đồng tính luyến ái thì đồng tính luyến ái, chúng ta vẫn là huynh đệ”

“…”

“Cái này, cũng không phải đang làm chuyện xấu, đúng không. Đây là do trời sinh mà, hơn nữa, ngươi cũng không hại ai”

“…”

“Ta biết ngươi vì ngượng mới không nói với ta, đổi lại là ta, ta cũng không dám mở miệng.”

“…”

“Mỗi người đều có bí mật của riêng mình. Ngươi gạt ta, ta cũng không trách ngươi.”

Âu Dương mắt đỏ ngầu nhìn Chung Lý, hắn cũng sờ sờ đầu anh, lại kéo tay anh, đem tay anh nắm trong lòng bàn tay thô to của mình.

Chung Lý nói không sai, cái gì cũng sẽ có lúc trở nên tốt đẹp, thời gian có thể trị được rất nhiều thứ. Thân thể anh dần dần khôi phục, có thể ăn uống nói chuyện bình thường, tự tay viết chữ, ngay cả chân bị người ta đánh gãy cũng chậm chậm lành lại, có thể tiếp tục đi đường, tuy rằng không được nhanh.

Hình hai người chụp chung, tất cả đều thiêu hủy, toàn bộ kí ức cũng ném đi, mọi chuyện trong quá khứ giống như chỉ cần một ngọn lửa là có thể gạt sạch.

Chính là, vẫn còn nhớ rõ bộ dáng của người kia.

Biểu tình của hắn khi nhếch một bên miệng xấu xa cười, biểu tình của hắn khi híp mắt bướng bỉnh, biểu tình của hắn khi cong miệng làm nũng. Toàn bộ đều nhớ rõ.

Những lúc trời mưa chân luôn đau nhức, nếu gặp phải mưa dầm, độ ẩm cao, Âu Dương mỗi ngày đều ngủ không ngon. Chân đau đến lợi hại, giống như không ngừng nhắc nhở anh, trước kia đã có một đoạn quá khứ như vậy.

Cho dù cố gắng không nghĩ đến nữa, nhưng vẫn không có cách nào quên được.

Người kia đã muốn khắc sâu trong xương tủy anh, chỉ cần anh còn sống thì không ngừng làm anh đau khổ, giống như vết sẹo trên ngực anh, kết thành một khối.

Mà về phần Tiếu Huyền, có thể đã hoàn toàn quên từng có một người là anh, trong cuộc sống của tiểu hài tử đó, anh cuối cùng cũng chỉ còn là một cái bóng mơ hồ thuộc về quá khứ.

Tình yêu là hai người phải cùng trải qua. Vậy mà vì cái gì lại có một người thì lòng ghi dạ khắc, còn người kia thì tùy tùy tiện tiện liền có thể quên sạch sẽ?

Có lẽ nam nhân đồng dạng thật sự không thể nảy sinh loại chuyện này. (chém a)

Anh dù thế nào cũng không hiểu được.

Đó là lần đầu người kia nếm vị tình yêu, có lẽ tại anh làm không tốt, ngốc như vậy, còn yếu đuối, thậm chí không giống một nam nhân.

Chính là anh đã muốn cố gắng hết sức.

Những gì Tiếu Huyền khinh thường, với anh mà nói, chính là toàn bộ.

Anh cái gì cũng đã giao ra hết rồi.

Âu Dương không tiếp tục đi dạy, lý lịch cá nhân của anh như vậy không có gì đặc sắc, không có trường nào muốn nhận, công ty lại càng không thể hi vọng, ngay cả kết quả khám sức khỏe tổng quát cũng làm người ta nhíu mày.

Thử qua rất nhiều lần, Âu Dương cũng chỉ có thể ở nhà, nhận một ít công việc phiên dịch với đồng lương còm cõi, người giỏi Tiếng Anh nhiều lắm, anh ngoại trừ lợi thế về văn học, văn hóa, những phương diện khác cũng không hiểu biết nhiều, so với người ta thật sự không là gì cả.

Góp nhặt từng đồng lương, tích lũy kinh nghiệm, dựa vào sự giúp đỡ của Chung Lý, hai người một bên miễn cưỡng sống, một bên còn phải lo trả nợ.

Chung Lý đến giờ vẫn thực nhiệt tình, cũng muốn giới thiệu cho Âu Dương vài chỗ làm tốt, nhưng bạn bè hắn tuy nhiều, lại chủ yếu là chơi nhạc không công khai, bán sách lậu, đĩa CD, làm về đêm, còn đua xe, so với Âu Dương thực là khác nhau một trời một vực.

Sau rốt cuộc cũng có chỗ đáp ứng được nhu cầu, đó là chuyên phiên dịch một ít điện ảnh Âu Mỹ để làm sách lậu đĩa lậu. Âu Dương dù sao cũng là loại người nhã nhặn truyền thống chỉ toàn đọc sách thánh hiền, bắt anh làm việc này, Chung Lý thế nhưng có điểm không dám mở miệng.

Nào biết vừa đề nghị thử, Âu Dương cái gì cũng không hỏi, liền tiếp nhận.

Cuộc sống chính là cuộc sống, thể diện và mấy thứ như thế gần như đã không phải là thứ anh có thể quan tâm, còn có gì để gọi là tư cách thanh cao đâu.

Anh đã không còn giống với trước kia, vài năm trước anh vẫn là một người có hi vọng có nhiệt huyết, còn có một chút khát khao. Nhưng hiện tại chỉ là một lão nam nhân chịu nhiều mất mát, sức khỏe kém, mỗi ngày cố gắng kiếm tiền ăn cơm, yên lặng sống qua ngày.

Có cơm ăn là tốt rồi, hai nam nhân họp lại với nhau mà sống, giống người nhà làm bạn với nhau, trong cuộc sống nhàm chán mỏi mòn này, tựa như có tình bằng hữu thì có thể vượt qua tất cả.

Một ngày lại nhớ đến quá khứ kia cũng là cuộc sống an an ổn ổn chậm rãi như nước chảy, một năm lại một năm trôi qua, Âu Dương không có cảm giác đặc biệt gì, anh biết bản thân mình đã già rồi.

Hoàn chương mười một

À, kể từ hôm nay sẽ không set pass nữa, những chương đã có pass mình sẽ không tháo pass, coi như là một lời nhắc nhở^^
Cùng cho X_chan một tràng pháo tay vì đã làm việc hết mình nào ^^

24 thoughts on “Nghịch phong nhi hành- Quyển hạ- Chương mười một

  1. ta nghĩ Tiếu Huyền bị người nhà bắt buộc mới nói như vậy nhưng ta vẫn muốn hắn sau này bị hành hạ nhiều một chút a, bạn Hi tự ti về bản thân quá trời cái gì cũng cho là tại mình. Ta hy vọng anh ấy hạnh phúc a.

    vụ in lậu làm ta khốn khổ ghê lun, các editor thi nhau set pass *haiz*,mong nàng sẽ không gặp phải.

    thanks nàng vì chương này nha *hun hun*

    • nhất định Tiểu Văn sẽ hạnh phúc mà, chỉ là hơi lâu, còn việc Tiếu Huyền có bị người nhà bắt buộc nói ko thì…. hạ hồi phân giải 🙂
      ban đầu mình cũng muốn set pass, nhưng X_chan nói set như vậy, nếu mọi người xin, hoặc có bạn đoán ra rồi cho những bạn khác thì cũng như ko, làm image cũng vậy, nếu đã muốn chôm thì ngại gì ngồi đánh máy…
      anyway.. mong sau cơn mưa trời lại sáng

  2. Ức chế wá
    Nói thật là ta toàn đọc chùa hok àh.xin lỗi nàng nha
    nhưng mà đọc chương này hok im nổi
    Vẫn biết là có lẽ Tiếu Huyền có lẽ là có lý do bất đắc dĩ nhưng mà hok chấp nhận được. Sao Tiểu Văn lại cứ bị hành thê thảm thế kia. Yêu mà hok bảo vệ người mình yêu gì cả
    Đúng là truyện chị Lâm, lúc nào bé thụ cũng khổ hết.Cuối truyện phải bắt mấy thèng công trả giá
    Thanks nàng đã edit nhé

    • Ah, bạn com là mình vui rồi, thật ra com hay ko cũng do tâm trạng người đọc thôi, thỉnh thoảng đọc xong tự nhiên ko có cảm xúc thì cũng ko thể com dc ^^
      Đúng là Tiếu Huyền rất vô dụng, nhưng cũng ko thể trách, tại lúc này em nó mới 16- 17 tuổi thôi, còn chưa thành niên mà, nhà ẻm thế lực lớn như vậy làm sao một mình Tiếu Huyền đối đầu được…. Tuy chuỗi ngày đau khổ của Tiểu Văn còn dài, nhưng nhất định có ánh sáng phía cuối đường hầm… nên đừng ức chế nữa ^^

  3. chào mừng nag comeback,chắc là thi kết quả tốt na
    ốm vật vã mà đọc xong vẫn cố ngồi dậy com
    đọc đến đoạn em Hy nằm viện ,sao mà đồng cảm với em thía nhỉ ,ko có người thân chăm sóc thật là ốm mãi chả khỏi ,ốm cái tự nhiên chả còn thiết tha với cái gì ,nhất là tiết trời lạnh như bi h
    em Huyền ah ,ta chẳng còn gì để nói về em nữa ,em làm Hy Hy của ta ra nông nổi này ,lúc em có muốn bù đắp sợ cungz khó a,may cho em là em Hy dễ tính na
    nghe câu muốn hoàn trước tết của nag tự nhiên thấy vui mà thấy buồn chả muốn xa Hy Hy chút nào ,nag cứ post đều na,bù lại tháng ngày thi cử ,hí hí
    thank nag

    • kết quả thì..huhu… chắc te tua thôi
      oh, bạn ốm à, đã đỡ chưa, đã ốm mà vẫn cố sức com cho mình *ôm 1 cái* nào ^^
      ai~, bạn cứ yên tâm mình chẳng thể hoàn trước tết =.=…. edit liên tục nhiều khi cũng khiến mình đuối a, cho nên, sớm nhất cũng phải qua tết
      mau khỏe lại nha^^

  4. MÌnh tin tưởng là Tiếu Huyền bị ép buộc mới đến nói với tiểu Văn những lời tàn nhẫn đó, chẳng phải cậu chỉ nói khi quay mặt lại với tiểu Văn thôi sao, chẳng phải lời thật sự Tiếu Huyền nói khi nhìn thẳng vào tiểu Văn là “tái kiến” hay sao?

    Lại suy đoán, mình nghĩ là Tiếu Huyền phải làm thế để tránh cho tiểu Văn bị người nhà của cậu đánh tiếp tục, dù gì một lần là suýt chết rồi, nếu ko rời đi thì dám tiểu Văn bị đánh chết luôn ko chừng. Dù sao Tiếu Huyền mới có 16 tuổi, làm sao đủ sức che chở, bảo vệ cho tiểu Văn chứ.

    Mình chờ đợi sự trở lại của Tiếu Huyền. Mặc dù đoán rằng Tiếu Huyền có nỗi khổ, nhưng quá tàn nhẫn với tiểu Văn như thế làm mình đau lòng cho tiểu Văn quá. Một thân mình đã ko có khả năng làm việc gì nặng vì sức khỏe, còn bị cái lí lịch kia nên ko thể trở lại làm thầy giáo, ko biết có thể chờ đến khi Tiếu Huyền đủ sức mạnh mà trở lại che chở cho tiểu Văn hay ko nữa.

    • Đúng là Tiếu Huyền còn quá nhỏ, khó có đủ sức che chở cho Tiểu Văn…. nhưng cũng không thể vịn vào lý do này mà tha thứ hết mọi tội lỗi của Tiếu Huyền, dù sao trước đó cũng đã xảy ra rất nhiều chuyện làm cho Tiểu Văn đau lòng.
      Thật ra bạn đoán cũng có phần đúng đó :), Tiếu Huyền nói câu “tái kiến” đều có chủ ý hết a, sau này bạn Huyền sẽ trở lại, hình như chương sau là có bạn Huyền rồi, nhưng khoảng thời gian này bạn í cũng mờ nhạt lắm, tập trung chính là Tiểu Văn thôi.

  5. Chết tiệt !! Thật sự không muốn thốt ra câu đó nhưng đọc chương này thì không thể không nói.
    Muốn xông vào mà đập chết bạn Huyền quá.
    Biết rằng những lời bạn Huyền nói ra có thể là bọ ép buộc, những vẫn uất đến mức muốn đánh chết bạn.
    Mong chờ đến lúc em ấy bị hành hạ lại

    • Bình tĩnh bạn ạ, chuyện đâu còn có đó ^^
      Mình nghĩ Tiếu Huyền cũng đau khổ không kém đâu, bởi vì mình cảm nhận được, 100% Tiếu Huyền đã yêu Tiểu Văn rồi, bất lực, không thể bảo vệ được người mình yêu thì còn gì có thể đau khổ hơn, cho nên, hãy thông cảm cho em ấy, giận thì giận, đừng đánh chết em ấy tội nghiệp.

  6. đầu tiên ta nghĩ Huyền ca bị người nhà ép buộc
    sau khi đọc com của mọi người ta lại không biết thế nào nữa, là bị bắt buộc hay cố tình bảo vệ
    nhưng đọc đến đoạn trong bệnh viện đau thật đấy, ta nghĩ Ly tỷ sủng thụ của tỷ ấy bao nhiêu thì Lâm tỷ lại khiến thụ của tỷ ấy lấy nước mắt của fan-gơ bấy nhiêu

  7. Minh phai cong nhan bac dai thuc thu nao cua lam lam cung kho het ay.co thay bac nao suong dau.thang be tieu huyen yeu bac la chac chan roi.nhung noi no vo dung ke ra cung dung thang be cu lac kha lac hoi yeu thu niem cung nho ma sao no dau co nhu be huyen dau.

  8. Ta càng ngày càng bấn Lam Lâm.trước đây ta định đọc Qt nhưng mà sợ mất đi cảm giác nên chờ người edit như nàng đây :”>Thanks vì nàng đã edit bộ này.

  9. Ồi,chuyện set pass ấy mà,thực sự là làm khó mình nhiều lắm á TT.TT Vì mình toàn phải xem bằng điện thoại thôi,mà di động đâu có gõ pass được đâu.Đau lòng ghê đó.

    • Oh, mình cũng khó xử vì mình vẫn muốn set pass 4 chương đó, dùng điện thoại bạn có thể down bản word ko, truyện cũng sắp hoàn rồi, nếu down bản word bạn có thể đọc hoàn chỉnh cả bộ. Có gì thì thảo luận trên này nhé ^^

  10. Mình đọc liền tù tì mấy chap của bạn liền, cảm ơn bạn vì đã edit nha. Lạ nhỉ, mình cũng đọc bằng di động đó, gõ pass bình thường mà, mỗi tội lúc đọc xong phải mò ngược trở lại tìm pass thì hơi nản xíu thôi. Cũng may mà pass bạn cho không biếu không chứ không thì cũng chỉ có nước mà ôm cái máy tính khóc hận thôi
    Thanks bạn nhiều nhiều

  11. Lam Lâm thật sự rất thích tra tấn thân xác cùng tâm lí tiểu thụ nga
    Ta để ý thấy tr nào của tý ấy tiểu thụ cũng bị hành chết lên chết xuống
    Ng ta đã là đại thúc, đã ko đẹp, lôi thôi, nghèo, giờ lại thêm bệnh tật—————————–Haizzzzzz, tận cùng của xã hội rồi nga 😦

  12. Tớ đang bị cảm, mà lại đọc tới chương này!!!
    Thảm lắm, nước mắt nước mũi giàn giụa, may là ko có ai thấy ^^.
    Thiệt tình là mình vô cùng thích tính cách chân thành, toàn tâm toàn ý với người yêu của anh Văn.
    Thực tại liệu có dễ tìm thấy những con người như vậy.
    Các bạn thụ trong truyện ngược của chị Lâm đều làm mình yêu mến. Còn mấy bạn công thì lúc nào cũng phải tổn thương người rồi mới yêu chiều say đắm, rất đáng ghét! (nhưng mà tụi nó chỉ cần anh thụ thương nó thui, đâu đếm xỉa j đến cảm xúc của hủ nữ…o_o)
    ^^ P/S: Thank for Kura & X-chan so much ^^
    Tuy ko biết nhiều về hai bạn nhưng cái cách set pass làm mình bất ngờ và thú vị không ít.

    • thanks bạn ^^
      Tuy nghịch phong hoàn cũng lâu rồi, nhưng thỉnh thoảng lại có bạn vào com làm mình rất vui, tiếp tục ủng hộ mình nhé :d

  13. thật là tức mà ta ko cần bik cái ngừi kia có bị ép buộc hay nỗi khổ riêng gì cả dám làm bé thụ như thế thật ko tha thứ mà . Nói thật vs đã kích liên hoàn đó chết quách cho rồi qua kiếp khác sống vui hơn………thật bực bội
    p/s: ý sr các nàng, qua nhà các nàng mà ta nóng quá >w<

Trả lời kemi Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s