Sau cơn mưa thấy cầu vòng – Thập cửu
Đăng trong: 31.05.2012 Filed under: Sau cơn mưa thấy cầu vồng Leave a comment »Tác giả: Dạ Vũ
Edit: Kura
Beta: X_chan
Xem mắt
(Tương thân – 相亲)
Lần trở về này của Tiểu Đường dấy lên một đề tài không nhỏ trong khu trấn nhà cậu
Cậu con trai vừa ngoan vừa giỏi lại được người người yêu mến ai gặp cũng khen của nhà họ Đường bây giờ đã thành người mù lòa, trấn trên không ít người nghe nói Tiểu Đường trước kia là cảnh sát đều tỏ vẻ thương xót, đồng thời cũng lên án bọn tội phạm. Bất quá loại tình cảm thương xót này rất nhanh đã bị sự hiếu kì to lớn hơn đánh tan đi hết, đó chính là, con trai Đường gia tuy là người mù nhưng cuộc sống cũng không tệ a! Người ở trấn nhỏ đương nhiên không hề biết khái niệm đẳng cấp nhãn hiệu, bất quá theo vài người trẻ tuổi làm công ở thành phố trở về nói, quần áo trên người Tiểu Đường ít nhất cũng phải vài ngàn đồng. Quần áo hơn một ngàn đồng, đối với mấy cụ già lớn tuổi ở trấn trên thì đương nhiên từng nghe qua chuyện này. Bất quá, có lẽ là hàng “xóm núi” đi? Có người đưa ra nghi vấn, ngày nay khái niệm “xóm núi” đã thâm nhập vào lòng dân cả nước, ví dụ như, con trai trưởng trấn trước đó không lâu vừa tậu một chiếc xe hơi, đi khắp nơi khoe khoang là do Nhật Bản chế tạo, sau có hỏng hóc, đưa đến chỗ sửa xe mới biết là hàng nhái, nguyên lai xe quốc nội so với xe Nhật giá rẻ hơn một nửa, bất quá hình dáng bên ngoài nhìn cực kì tương tự, con trai trưởng trấn chỉ cần đem logo đổi lại, thay mận đổi đào, từ đó về sau, người trong trấn liền không còn xem gia đình trấn trưởng là giàu đến không thể chạm tới nữa. Nhưng mà loại giả thiết này ngay lập tức bị bác bỏ, theo tin tức của một người đáng tin cậy, cũng chính là vợ của tài xế xe khách nói, ngày đó người đưa Tiểu Đường đến trạm vận chuyển hành khách là một nam nhân vô cùng sang trọng, liếc mắt một cái liền nhận ra kẻ có tiền đó so với nhà giàu mới nổi như trưởng trấn quả thật bản chất khác nhau một trời một vực, hơn nữa kẻ có tiền đó rất quan tâm chăm sóc Tiểu Đường a! Vợ của tài xế nói, người đàn ông kia nhờ vả chồng bà dọc đường đi chiếu cố Tiểu Đường, đồng thời nhét một xấp tiền cho ông, chồng bà lúc không thể cứ chai mặt mà lôi ra đếm, đến khi về nhà xem lại, chẵn 400 đồng a! Hơn nữa người đàn ông kia còn lo lắng một đường lái xe chạy theo! Thời điểm vợ người lái xe nói bốn trăm đồng cả hai bàn tay đồng thời cũng phụ họa theo, tổng cộng giơ tám ngón tay hết thảy, thấy người nọ ra vẻ đắc ý quần chúng vây xem chỉ đành nghiến răng nghiến lợi, đồng thời cũng đối với bằng hữu của Tiểu Đường sinh ra hảo cảm.
Bằng hữu của kẻ có tiền làm sao có thể là người nghèo được! Người ở trấn trên vẫn luôn giữ quan điểm cũ, việc gì cũng phải môn đăng hộ đối, xứng vai xứng vế, tìm đối tượng thế nào, thì kết giao bằng hữu cũng phải như vậy. Cho nên không những không còn ai còn hoài nghi giá trị của quần áo trên người Tiểu Đường nữa mà ngược lại càng tò mò Tiểu Đường từ lúc nào phát đạt đến vậy.
Bởi vậy, ngay ngày thứ hai Tiểu Đường về nhà, gian nhà chính không mấy lớn của Đường gia liền chật ních hàng xóm làng giềng đến thăm. Mọi người thất chủy bát thiệt đối với tình hình gần đây của Tiểu Đường vô cùng quan tâm, mà điều họ quan tâm nhất đương nhiên chính là thu nhập. Đối với người Trung Quốc mà nói, chuyện này tuyệt đối không tính là riêng tư cá nhân, ngươi nếu không nói, chỉ có thể chứng minh ngươi có vấn đề! Cho nên một người rơi vào đường cùng như Tiểu Đường đành phải tận lực thỏa mãn lòng hiếu kì của mọi người, bất quá cậu không có nhắc tới chuyện của bọn người Lâm Tẩm, chỉ nói hiện tại bản thân đang mở một phòng mát xa, việc làm ăn cũng không tồi.
Thế nhưng, trái ngược với sự khiêm tốn của Tiểu Đường, Đường mẫu lại lấy niềm tự hào của một người mẹ đem con trai nhà mình ra hảo hảo ca ngợi một phen.
“Tiểu Đường nhà tôi hiện tại một tháng có thể kiếm được nhiêu đây lận nè.” Đường mẫu tự hào giơ năm ngón tay.
Giữa tiếng xuýt xoa của những người xung quanh, mẹ Tiểu Đường tiếp tục tự hào nói: “Bạn bè của Tiểu Đường nhà tôi, bác sĩ có, cảnh sát có, tổng giám đốc cũng có, đều là người có thể diện a.”
Tiểu Đường ở một bên không lên tiếng, cậu nghĩ không biết có nên nhắc nhở mẹ hiện tại cậu vẫn còn dính vào một khoản nợ hay không? Thôi kệ đi, trước mặt hương thân phụ lão cũng phải để lại cho mẹ chút mặt mũi. Tiểu Đường đều là vì mẹ mà suy nghĩ thôi, mẹ đã khổ cả đời rồi, năm đó thời điểm mẹ làm vệ sinh, thu phế phẩm, ở trấn trên có được mấy ai để mắt đến nhà cậu, khó khăn lắm mới có được cơ hội để hãnh diện, cũng nên cho mẹ khoe khoang một chút.
Nụ cười lặng lẽ của Tiểu Đường đều bị mọi người mặc nhiên cho là cậu tán thành lời nói của Đường mẫu, kẻ mù lòa như Tiểu Đường ở trong mắt hàng xóm láng giềng bỗng chốc kim quang lòe loẹt.
Tiểu Đường trở về nhà rất ít đi lại, bởi vì Tiểu Cẩu đi theo không tiện nên nó đã được giữ lại thành A, mà ly khai gia đình nhiều năm như vậy, Tiểu Đường đối với bài trí trong nhà đã không còn quen thuộc, hôm qua vừa bất cẩn đụng trúng phích nước nóng, nếu không phải do nước bên trong bình đã nguội, cậu nhất định tróc đi một tầng da, mẹ còn phải làm việc và chăm sóc cha, không thể lúc nào cũng để mắt tới cậu, mà cha cậu hoạt động không tiện càng không thể đổi ngược lại mà trông nom cậu.
Nhàm chán a~ Tiểu Đường nằm trên chiếc giường đơn bạc của mình bắt đầu hoài niệm đến căn phòng nhỏ không chút chướng ngại mà Lâm Tẩm đã bố trí cho cậu.
“Con trai, nhàm chán rồi a?” Từ cửa đột nhiên truyền đến thanh âm của cha.
“Cha, sao cha lại qua đây?” Tiểu Đường vội vàng ngồi dậy. Đường phụ năm đó bị tai nạn lao động về sau đều tĩnh dưỡng ở nhà, bởi vì nơi bị thương tổn là xương sống thắt lưng nên đa số thời gian đều nằm trên giường, bác sĩ nói không bị liệt đã là may mắn lắm rồi.
“Qua trò chuyện với con. Mẹ con cũng thật là, lúc đi cũng không biết dắt con đến phòng của cha.” Cha Tiểu Đường chống gậy chậm rãi đi đến bên giường.
“Mẹ sợ con đụng đổ hết mấy lọ thuốc trên đầu giường của cha thôi.” Tiểu Đường vội vàng xê dịch về phía trong giường, chừa cho cha mình một khoảng trống để ngồi.
“Con trai, con có thích ai không?” Đường phụ vừa ngồi xuống liền đi thẳng vào vấn đề.
“Cha, cha hỏi chuyện này làm gì a?”
“Mẹ con đêm qua nói với cha, hiện tại nghĩ muốn giúp con tìm một đối tượng ở trấn trên.” Đường phụ nói.
“Mẹ sao có thể làm vậy được, mẹ nghĩ hoàn cảnh của con hiện tại có thích hợp để tìm đối tượng không chứ, làm vậy không phải sẽ hại đến con người ta sao!” Tiểu Đường hơi nóng nảy.
“Cha cũng có nói, nhưng mẹ con không nghe, bả bảo con một mình sống bên ngoài không tiện, phải tìm một người hảo hảo chăm sóc con.” Đường phụ cũng không tán thành Đường mẫu làm vậy, nhưng tiếc rằng nhiều năm qua, người làm chủ trong gia đình chẳng còn là ông nữa.
“Con không cần người chăm sóc.” Tiểu Đường cả giận nói, mẹ thật tự tiện, cũng không thương lượng với cậu một tiếng liền tự mình làm chủ.
“Ai, trước không nói chuyện này, cha chính là tới hỏi con đã có người mình thích chưa, nếu có liền bảo mẹ con không cần đi làm loạn.” Cha Tiểu Đường nói.
Người mình thích? Tiểu Đường trầm ngâm một chút. Đối với Lâm Tẩm cậu không biết bản thân có tính là thích hay không, bởi vì cậu chưa từng nghĩ tới người mình thích lại là nam nhân, chính là sau khi hiểu rõ tâm ý của Lâm Tẩm đối với mình, nội tâm liền lâm vào cảm giác bối rối xen lẫn ngọt ngào, tự dưng lại sinh ra một loại ảo tưởng đối với tương lai, vậy, đây có phải là thích không?
“Con không biết.” Tiểu Đường không muốn nói dối cha, tuy rằng nói dối một câu rất đơn giản, nhưng cậu cũng không muốn lừa gạt ông.
“Sao lại không biết, thích chính là thích thôi!” Đường phụ nhíu mày “Hay là…. Đối phương không thích con?”
“Không, người đó đối với con rất tốt, đặc biệt tốt!” Tiểu Đường thanh âm rầu rĩ, ngày hôm qua từ lời kể của hàng xóm cậu đã mơ hồ biết được chuyện Lâm Tẩm lái xe theo, Lâm đại ca vì bận tâm chút lòng tự trọng nho nhỏ của cậu thậm chí đến nhà cậu uống một chén nước cũng không làm, Tiểu Đường cảm thấy việc bản thân cứ cứng đầu đòi một mình về nhà thật vô vị!
“Vậy làm sao?” Đường phụ nghi hoặc.
“Cha, đừng nói chuyện này nữa, con sẽ tự mình xử lý. Cha giúp con khuyên nhủ mẹ là tốt rồi, con ngăn cản mẹ, nói sao cũng là con bất hiếu.” Tiểu Đường khoát khoát tay.
“Tiểu Đường, mấy năm qua cha không thể chăm sóc tốt cho con, nhưng mặc kệ con thích ai, cũng không cần biết người kia là ai, chỉ cần cô ấy đối với con tốt, cha đều ủng hộ con.” Đường phụ vỗ về đứa con. Ông suy đoán người mà con trai thích có thể không bình thường, con trai là sợ bọn họ phản đối nên không dám nói ra, cho nên ông phải tỏ thái độ trước!
Cha, đến lúc đó chỉ sợ cha ủng hộ mẹ lấy dao bổ con a. Tiểu Đường trong lòng thở dài.
Đường phụ rốt cuộc cũng không ngăn được vợ mình. Hai mươi tám Tết, mẹ Tiểu Đường dẫn theo cô Tám về nhà, cô Tám là ai? Bà mai! Loại nghề nghiệp xưa cũ này ở thị trấn nhỏ lạc hậu cũng chưa bị đào thải hoàn toàn a.
“Cô Tám, nhìn xem, đây là Đường Hoa nhà tôi!” Đường mẫu dẫn Tiểu Đường đến nhà chính.
“Ai nha, thằng bé thật thanh tú!” Thanh âm cô Tám cùng mấy giọng nói Tiểu Đường nghe được trên TV không có gì khác nhau, đều là loại khoa trương chói tai đến mức khiến cho người ta chỉ muốn tát bà hai cái.
Tiếp theo Tiểu Đường cảm nhận được có người đảo qua đảo lại xung quanh mình, cảm giác kia tựa như bản thân là một món hàng mặc người ta lựa chọn, mùi nước hoa thấp kém không ngừng tản quanh làm cho cậu chán ghét cực kì, cậu bắt đầu tưởng niệm mùi thơm thanh nhã trên người Lâm Tẩm.
Tiếp theo, mẹ Tiểu Đường đem tình trạng của con trai giới thiệu qua một chút, đương nhiên nói như dệt hoa trên gấm, bất quả bởi vì thành công của Tiểu Đường đã truyền đi khắp trấn, cho nên cô Tám cũng không hề hoài nghi, vừa nghe, vừa tủm tỉm cười dùng cả bốn con mắt dò xét Tiểu Đường.
Cuối cùng, cô Tám cười duyên, cam đoan một câu rồi ra về.
“Mẹ, con không muốn tìm đối tượng.” cô Tám đi rồi Tiểu Đường mới nói.
“Tiểu Hoa, ngoan, nghe lời mẹ, đều là vì muốn tốt cho con.” Đường mẫu vỗ về đứa con.
Tiểu Đường không nói thêm nữa, dù sao cũng là mưu sự tại nhân, thành sự do cậu, đến lúc đó chính mình nói không hợp ý đối phương là được rồi, không cần ngay lúc này gây chuyện khiến mẹ mất hứng.
Mẹ Tiểu Đường từ ngày cô Tám rời đi liền ngóng trông tin tức, chính là thấy mùng bảy Tết đã qua mà vẫn chưa có tin gì, mẹ Tiểu Đường sốt ruột, con trai mùng mười là trở về thành phố mất rồi. Mẹ Tiểu Đường gọi điện cho cô Tám, cô Tám nói, nan giải a, mấy cô gái vừa nghe Tiểu Đường thân thể khiếm khuyết liền do dự, không dễ tìm a!
Tiểu Đường nghe xong âm thầm cao hứng, lần đầu tiên cảm giác bị người ta ghét bỏ cũng thật là hạnh phúc.
Mẹ Tiểu Đường nóng nảy, cô Tám an ủi bà một phen, hứa hẹn sẽ gắng sức tìm kiếm.
“Mẹ, coi như xong.” Tiểu Đường nhân cơ hội này khuyên bà.
“Mẹ không tin con mẹ tốt như vậy lại không ai thích!” Đường mẫu bắt đầu ngang ngược bướng bỉnh.
Mẹ, con trai mẹ có người thích, chỉ là cam đoan mẹ sẽ không vừa ý! Tiểu Đường thở dài.
Mùng tám, cô Tám rốt cuộc cũng đem tin tức tốt đến, nói có một cô gái bằng lòng gặp mặt nói chuyện một chút. Đường mẫu vừa nghe, liền cao hứng đem ảnh chụp đưa cho Tiểu Đường đi xem mắt, Tiểu Đường không chịu đi, cậu nói chính mình đi cũng hoài công vô ích, Đường mẫu cũng không miễn cưỡng, bà tin vào ánh mắt của mình, người mà bà nhìn trúng thì con trai bà nhất định sẽ thích!
Hai giờ sai, Đường mẫu hết sức phấn khởi trở về.
Cô gái này quả thật không tệ, chính là cháu gái của cô Tám! Chẳng những lớn lên xinh đẹp, mà còn đặc biệt lễ phép.
Ở trong thành từng là nhân viên trí thức, nghe xong hoàn cảnh của Tiểu Đường cũng không hề để tâm, nói chỉ cần tâm tính thiện lương là được! Đường mẫu nghe xong liền cao hứng a, luận tâm địa, Tiểu Đường nhà bà là tốt nhất! Cô gái còn nói điều kiện kinh tế của mình không được tốt, mẹ Tiểu Đường nói, không quan trọng! Kế đến đem điều kiện kinh tế của con mình giới thiệu qua một lần. Cô Tám nở nụ cười, cô gái kia cũng cười. Đường mẫu cảm thấy lần này có hi vọng. Đáng tiếc duy nhất chính là cô gái này không thể sinh con, bởi vì năm đó làm công trong thành lúc kiến nghĩa dũng vi đã bị tên côn đồ đâm một nhát, gây ra thương tổn, cho nên không kiếm được chồng. Mẹ Tiểu Đường nghe xong liền tiếc hận, nhưng chuyện này cũng phần nào nói lên được tinh thần cao thượng của cô gái! Không thể sinh con thì không thể sinh con, quan trọng là chăm sóc cho con trai mình thật tốt, mẹ Tiểu Đường cảm thấy đối tượng này không tồi chút nào.
Mẹ Tiểu Đường mi phi sắc vũ* kéo con trai lại nói qua hoàn cảnh của con dâu tương lai, phản ứng của Tiểu Đường rất lãnh đạm.
*mi phi sắc vũ: mặt mày hớn hở.
“Mẹ, mẹ tin lời cô Tám nói sao? Cô gái kia chính là cháu gái của bà ấy, hiện tại không thể sinh con cũng đâu phải là chuyện quá nghiêm trọng, chẳng lẽ chỉ vì vậy mà họ chịu chấp nhận con? Không phải là đang tự nhảy vào hố lửa sao.” Tiểu Đường nói.
“Nói hưu nói vượn!” Đường mẫu véo con mình một cái, sau đó vô cùng cao hứng đi nấu cơm, chuyện cô gái kia hứa hẹn sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Đường khiến cho bà rất vui vẻ.
Tiểu Đường rầu rĩ ngồi trong phòng của mình.
“Mẹ Tiểu Đường, bà có phải hơi sơ sài trong chuyện này không?” Đường phụ nói với Đường mẫu, chuyện Tiểu Đường có khả năng đã có người trong lòng ông vẫn chưa nói cho vợ mình biết.
“Chuyện này ông đừng quản.” Đường mẫu đem ông chồng già của mình gạt sang một bên.Mấy chục năm qua trong cái nhà này bà đã quen làm chủ mọi chuyện, hơn nữa bà vô cùng tin tưởng cô Tám, người hàng xóm đã quen biết mấy chục năm.
Lúc ăn cơm chiều, Đường mẫu lại lải nhải với Tiểu Đường chuyện này, Tiểu Đường vờ trả lời, nhưng trong lòng đã có chủ kiến – đánh chết cũng không theo.
Đã là thời đại nào rồi, còn manh hôn ách giá gì đó, cậu muốn tìm đối tượng cũng phải là người mà cậu đã thấy qua, bằng không cả đời cũng không biết người chung chăn gối với mình bộ dạng ra sao, thực phiền muộn a! Người yêu nha, chung quy vẫn phải có một hình dáng cụ thể mới yêu được chứ, Tiểu Đường nhớ lại lần đó nhìn thoáng qua Lâm Tẩm đã khiến cậu kinh diễm. Hơn nữa, nếu như mẹ đã không để ý chuyện con cháu, vậy cậu tìm một nam nhân hẳn là không có vấn đề đi! Nếu như điều kiện duy nhất là đối tốt với cậu, vậy thì Lâm đại ca tuyệt đối là người tốt với cậu nhất thế giới! Lấy một cô gái trước giờ không quen biết, không bằng sống cùng Lâm đại ca! Tuy rằng vẫn chưa xác định bản thân thích anh ấy đến mức nào, nhưng ít ra phần tình cảm này là chân thật tồn tại! Tâm tình cùng hảo cảm đối với Lâm Tẩm cũng không phải đến hôm nay mới có, nhất định từ lúc chính mình không biết đã âm thầm nảy nở. Tiểu Đường giữa lúc Đường mẫu lải nhải mang tâm phản nghịch.
Đường mẫu nếu biết chính vì cuộc nói chuyện này của bản thân mà thúc đẩy con trai mình kiên quyết đi vào con đường lầm lạc kia , không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.
Sau khi dùng cơm chiều, Tiểu Đường trốn về phòng, Đường mẫu vừa định tiến vào tiếp tục thuyết phục, lúc này vừa vặn có hàng xóm tìm đến cửa, Tiểu Đường may mắn thoát được trận tấn công oanh tạc của mẹ.
Tiểu Đường nằm trên giường, lấy điện thoại di động ra gọi cho Lâm Tẩm, một lần trò chuyện liền mất hết nửa giờ, chẳng qua chỉ nói chuyện lễ mừng năm mới ăn cái gì, lúc Lâm Tẩm nói hôm nay được nhận tiền lì xì từ bà nội, Tiểu Đường rất không nể tình mà cười trêu chọc. Những lần trò chuyện như vậy mỗi ngày đều có, thời gian hoặc dài hoặc ngắn, chỉ nói một ít việc nhà nhưng luôn cảm thấy đặc biệt ấm áp, Tiểu Đường biết đó là niềm hạnh phúc khi nhớ thương một người, từ sau khi tâm tình phát sinh chuyển biến, nỗi nhớ dường như tăng gấp bội.
“Có nhớ tôi không?” Sau cùng, Lâm Tẩm theo lệ hỏi, thân thiết hòa lẫn ái muội, Lâm Tẩm vẫn rất chắc chắn.
“Nhớ.” Tiểu Đường không chút do dự trả lời, “Lâm đại ca, chờ tôi trở lại, tôi có chuyện muốn nói với anh.” Tiểu Đường nghĩ muốn đem tâm tình của mình nói cho Lâm Tẩm biết.
“Muốn tôi đến đón cậu không?” Lâm Tẩm hỏi.
“Không cần đâu, trấn trên có người làm việc ở thành A, tôi cùng bọn họ trở lại, anh đến nhà ga đón tôi là được rồi.” Tiểu Đường nói.
“Uhm, tôi chờ cậu trở lại.”
Cúp điện thoại, Tiểu Đường tươi cười, tâm tình rạng rỡ như bát vân kiến nguyệt*. Mà bên kia đầu dây, Lâm gian thương lâm vào một mảng rối rắm, khẩu khí tiểu cánh sát trịnh trọng như vậy, cậu ấy muốn nói với mình cái gì? Tốt? Xấu? Tốt? Xấu….
*bát vân kiến nguyệt: quạt mây ngắm trăng.
“Con trai, báo cho con tin tốt~” Đường phụ chống gậy lần mò đi vào.
“Chuyện gì ạ?”
“Chuyện của con đã thất bại!” Đường phụ vỗ vai con trai.
“Cái gì thất bại?” Tiểu Đường mờ mịt.
“Chính là chuyện xem mắt a!” Đường phụ ha hả cười.
Nguyên lai hôm nay người hàng xóm kia qua là để nhắc nhở mẹ Tiểu Đường. Cô Tám không phải người tốt! Cô cháu gái cũng chẳng phải người tốt gì, cô ta không thể sinh con không phải như cô ta đã nói vì kiến nghĩa dũng vi mà bị thương, nguyên do là cô ta ở thành phố làm vợ nhỏ mà mắc bệnh! Việc này vốn không ai biết, chính là đứa con của người hàng xóm vừa vặn làm việc ở thành phố kia, nhờ mấy người đồng hương truyền miệng nhau nên biết được việc này. Hôm nay, người hàng xóm trùng hợp đi ngang qua quán trà nhìn thấy mẹ Tiểu Đường và hai người kia, người hàng xóm cảm thấy Tiểu Đường là một đứa nhỏ tốt, không thể để người khác làm hại như vậy được, cho nên đã sang nhà thức tỉnh mẹ Tiểu Đường.
Nghe cha thuật lại xong, Tiểu Đường ranh ma cười, trời cũng giúp mình a~
“Con trai, mừng lắm chứ gì! Cha cũng rất vui, nếu phải cùng cô Tám kia kết thân, cha chẳng thà con đi làm hòa thượng.” Cha Tiểu Đường nói.
Tiểu Đường từ nhỏ cơ hội thân thiết với Đường phụ không nhiều lắm, lần đầu tiên, cậu phát hiện cha mình thật đáng yêu. Tối hôm nay, Tiểu Đường ngủ rất ngon giấc.
Hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, Tiểu Đường chợt nghe thấy thanh âm cô Tám.
“Mẹ Tiểu Đường, chị với Tiểu Đường nhà chị quyết định đi, con bé nhà tôi đang chờ đây, nghe nói Tiểu Đường ngày mai trở lại thành phố rồi, tôi cũng bảo con bé nhà tôi chuẩn bị, vậy để hai đứa nó cùng nhau quay lại ha?” Thanh âm cô Tám lộ ra nét vui mừng. Tiểu Đường thật tốt a, người mù giàu có, sau này còn không phải là do cháu gái bà quản lý trong nhà? Khuê nữ này còn đang lo không ai lấy! Quá lời rồi.
“Biến! Tiểu Đường nhà tôi thanh bạch trong sạch, tìm đối tượng cũng muốn người đó thanh bạch trong sạch, cháu gái chị nhiều biến hóa, chúng tôi rước không nổi!” Cùng với tiếng hống sư tử Hà Đông của mẹ Tiểu Đường là tiếng hắt nước cùng thanh âm sợ hãi của cô Tám.
Tiểu Đường trở mình, khoái trá tiếp tục mộng Chu Công.
Hôm nay, Đường mẫu không đề cập đến chuyện xem mắt nữa, Tiểu Đường củng Đường phụ cũng vờ không nhớ tới, yên yên bình bình trôi qua một ngày.
Sáng sớm hôm sau, cha mẹ đưa Tiểu Đường đến nhà ga.
“Con sống một mình, mẹ thực lo lắng.” mẹ Tiểu Đường nắm tay con trai gạt nước mắt.
“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con có người thích, người đó rất tốt với con.” Tiểu Đường đem tay từ cửa sổ xe lửa thu lại, đoàn tàu đã sắp khởi hành.
Ai? Đường mẫu ngây người một chút, sau đó liền nỗ lực suy nghĩ, xe lửa đã khởi hành.
“Con trai, là ai a?” Đường mẫu truy vấn.
“Bạn của con!” Tiểu Đường thò đầu ra cửa sổ trả lời.
“Cha nó, ông biết không?” Nhìn thấy đoàn tàu đã đi xa, mẹ Tiểu Đường hỏi người bạn già.
“Bạn bè của nó không phải lần trước bà đều đã gặp qua sao?” Đường phụ nói.
“Nhưng trong đám bạn bè của nó tôi không thấy có con gái a.” Đường mẫu mờ mịt.
“Tôi đang trên đường về, xe lửa chín giờ rưỡi tối đến ga.” Tiểu Đường nói qua điện thoại.
“Tôi sẽ ở đó đợi cậu.”
“Đúng giờ nga.”
“Nhất định.”
“Nếu anh đến muộn tôi cũng không biết làm sao đâu.”
“Đã biết, ông chủ~.”
Đóng điện thoại, Tiểu Đường mỉm cười, nguyên cảm giác làm nũng cũng thật tuyệt
Chú thích:
Khi Tiểu Đường nhắc đến Lâm Tẩm, dùng 他 (nghĩa là anh ấy) phát âm là tā, mà từ 她 (nghĩa là cô ấy) cũng phát âm là tā, nên cha mẹ vẫn chưa biết Lâm Tẩm là nam.
Sau cơn mưa thấy cầu vòng – Thập bát
Đăng trong: 24.05.2012 Filed under: Sau cơn mưa thấy cầu vồng 5 Comments »Tác giả: Dạ Vũ
Edit: Kura
Beta: X_chan
Hoạn nạn
(Hoạn nạn -患难)
Tết âm lịch rất nhanh đã đến.
Năm nay, Tiểu Đường quyết định về nhà một chuyến. Tuy rằng mẹ lại tỏ ý đôi mắt của cậu hiện giờ rất bất tiện, định bụng cùng cha già đến xem cậu sống thế nào, nhưng Tiểu Đường cảm thấy như vậy rất bất hiếu, vốn giấu diếm cha mẹ từ lâu đã là không đúng rồi, bây giờ còn để cha mẹ tuổi già bôn ba vì mình thì lại càng không phải.
Đối với quyết định của Tiểu Đường, Đường mẫu vừa đau lòng vừa vui mừng, con trai của mình quả nhiên là tốt nhất.
Tiểu Đường chọn ngồi xe buýt đường dài để về nhà, bởi vì đối với một người mù lòa như cậu mà nói thì ô tô đường dài mới là lựa chọn thích hợp nhất, máy bay cùng xe lửa tuy rằng thoải mái, nhanh chóng, nhưng lại có một khuyết điểm lớn chính là khi đổi xe sẽ rất phiền phức, lúc máy bay đáp xuống và xe lửa dừng lại, cậu còn phải lần mò theo xe khách đi từ ga tàu về đến trấn nhỏ. Nếu chọn ngồi xe khách đường dài, thì có thể trực tiếp ở trạm vận chuyển hành khách mà đổi xe.
Tiểu Đường dự tính với cách xuất hành mà cậu cho là tốt nhất này thì bản thân tuyệt đối không lạc đi đâu được. Tuy rằng mấy người quen của cậu đều tỏ ý muốn giúp đỡ, nhưng Tiểu Đường lại kiên quyết khéo léo từ chối, ngày lễ cả nhà đoàn viên, cậu không muốn có người vì cậu mà phải bôn ba.
Đối mặt với quyết định không chút lý trí của Tiểu Đường, gian thương vò đầu bứt tai, thật muốn vạch to lỗ tai của tiểu cảnh sát mà rống lên một câu: cậu TM có biết hay không, kiên cường và cậy mạnh là hai thứ có bản chất hoàn toàn khác nhau! Đáng tiếc trong lý luận tình yêu hoàn mĩ của gian thương, vợ là dùng để cưng chiều, chỉ cần không phạm phải nguyên tắc mang tính sai lầm, sẽ không đả kích, ngăn cản cùng phê bình.
Gian thương vắt hết óc nghĩ một biện pháp có thể âm thầm giúp Tiểu Đường về nhà, chính là nói thì dễ hơn làm a. Bản thân hắn ở Quý Châu không có lấy một người thân, bạn bè lại càng không, ngay cả một cái cớ đi thăm người thân bạn bè cũng không thể viện ra. Đi công tác? Khụ, đại lễ mừng năm mới công ty lại không biết điều mà cho đi công tác hả!
Bạch đầu tao cánh đoản, hồn dục bất thắng trâm*. Lâm Tẩm thấy chính mình một đầu tóc đen lại đột ngột lòi ra vài sợi bạc, liền thở dài một cái. Đường Hoa, cậu phải đền lại cho tôi tuổi thanh xuân đó! Giờ phút này, gian thương lại chìm đắm trong trò tự kỉ bản thân.
Tính toán hai ngày, Lâm gian thương rốt cuộc nghĩ ra được một kế lưỡng toàn kì mĩ. Kế sách này hẳn Tiểu Đường không thể nhìn ra sơ hở, đáng tiếc duy nhất chính là bản thân không có cơ hội tiếp kiến nhà ‘vợ’, gian thương biết rõ, nếu muốn thu phục một người, trước tiên phải thu phục được người nhà của người đó. Tiếp đó, vào buổi tối, lúc gian thương ở chốn ăn chơi cùng Tiểu Đường nói chuyện phiếm liền nhận được một cuộc điện thoại, là do một khách hàng ở Quý Dương gọi đến, nói công ty kỉ niệm một năm thành lập, mới đối tác là Lâm Tẩm nhín chút thì giờ đến tham gia. Giọng nói của đối phương rất lớn, Tiểu Đường ngồi bên cạnh Lâm Tẩm cũng nghe được bảy tám phần, lâu lắm rồi mới được nghe lại giọng nói nơi quê nhà, Tiểu Đường thật có điểm cảm khái.
Lâm Tẩm khách sáo từ chối hai câu, chính là đối phương lại quá mức nhiệt tình, gian thương cuối cùng cũng phải đáp ứng.
“Tiểu Đường, cậu không ngại cùng tôi đi sớm hai ngày chứ, tôi thuận đường sẽ đưa cậu tới Lục Bàn Thủy, sau đó tự cậu đi xe về nhà, như vậy dọc đường đi cậu sẽ bớt được chút lo lắng cùng phiền toái.” Lâm Tẩm buông điện thoại nói.
Tiểu Đường vừa nghe xong liền lập tức gật đầu, dù sao kẻ độc thân như cậu thì ăn uống ngủ nghỉ lúc nào đều là tự mình thu xếp được, hơn nữa có thể cùng đi với Lâm đại ca, Tiểu Đường trong lòng vô cùng cao hứng, một mình ngồi ô tô đường dài sẽ rất tịch mịch a!
“Công ty gì a?” Đồng Diêu cười gian kề tai Lâm Tẩm nói nhỏ.
“Liên quan gì đến cậu!” Gian thương liếc mắt nhìn hắn.
Nạp Kì nhìn thấy sự cao hứng không chút che giấu của Tiểu Đường, bất đắc dĩ lắc đầu.
Phải về nhà, đương nhiên muốn mua chút lễ vật mang theo.
Trước khi đi, Lâm Tẩm dẫn Tiểu Đường ra phố mua đồ tết, cửa hàng bách hóa trước thềm năm mới đông đúc dị thường, Lâm Tẩm theo lý ôm bả vai Tiểu Đường, đem cậu đặt vào phạm vi bảo vệ của hắn, đứng ở quầy bán đặc sản địa phương, Lâm Tẩm trước làm chủ chọn lựa một ít đặc sản, sau đó đem tên và giá tiền nói lại một lần cho Tiểu Đường biết, để cậu tự quyết định.
“Lâm đại ca, chân giò hun khói, thực phẩm khô, nấm rừng, tam thất, thiên ma, tất cả lấy cho tôi loại tốt nhất!” Tiểu Đường như kẻ nhà giàu mới nổi hào phóng ra lệnh. Tiểu Đường bình thường thực tiết kiệm, tuy rằng hiện tại cũng coi như là người có thu nhập cao, nhưng bởi vì sau lưng còn một ông chủ nợ Lâm Tẩm này nên cậu cứ như cũ danh xứng với thực ‘người mắc nợ’, nhưng, thứ biếu cha mẹ phải là tốt nhất, tục ngữ nói rất đúng, dù khổ cũng không thể làm khổ cha mẹ, dù giàu cũng không thể làm giàu cho con cái.
Lâm Tẩm mỉm cười đem đồ chất đầy xe đẩy, khả năng thưởng thức cùng ánh mắt của gian thương đương nhiên rất đáng tin tưởng. Ngoài ra, Lâm Tẩm còn đến quầy thực phẩm tốt cho sức khỏe mua biếu cha mẹ Tiểu Đường mấy bình phong giao, thâm hải ngư du cùng đản bạch phấn, mấy cái này hắn tính toán làm quà ra mắt nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai. Bốn năm bình sản phẩm đến hơn hai ngàn đồng, Tiểu Đường thế nào lại không biết xấu hổ mà nhận lấy, nhưng lời nói của gian thương lại rất đường hoàng, hắn nói: “Quan hệ của chúng ta tốt như vậy, tôi tặng quà cho hai bác cũng nên mà. Chẳng hạn như cậu đến nhà đội trưởng của cậu, cậu nhất định cũng mua lễ vật này nọ biếu hai bác đi? Mua quà thì cũng tùy khả năng, theo khả năng của Lâm đại ca cậu thì chung quy không thể vừa ra tay đã tỏ vẻ keo kiệt a?”
Tiểu Đường nghe xong ngốc lăng một lúc, tay cầm đống vật phẩm xa xỉ mà không thể nói lời cự tuyệt.
Một tay đẩy chiếc xe đầy ắp hàng hóa, một tay kéo theo Tiểu Đường, Lâm gian thương từ trong biển người cuồn cuộn của cửa hàng bách hóa đi ra mà vẫn quay đầu lưu luyến nhìn lại. Chen càng đông càng tốt~ hắn quyết định hễ đến lễ tết nhất định dẫn Tiểu Đường đi mua sắm!
Sáng sớm hôm sau, Lâm gian thương chở Tiểu Đường hướng theo quốc lộ cao tốc về nhà, phía sau xe chất đầy đồ tết.
Dự tính lộ trình vào khoảng 6 giờ ngồi xe, hiện nay hệ thống đường giao thông phát triển làm cho thế giới cứ như thu nhỏ lại, Lâm Tẩm còn nhớ rõ thời điểm khi hắn còn bé đã từng cùng phụ thân một lần đến Bắc Kinh, lúc ấy ngồi xe lửa, là loại xe lửa tân tiến nhất lúc bấy giờ, vậy mà đường đi ngốn mất gần nửa tháng. Hiện nay, ưu điểm chính là lấy xe tốc độ 100 mã lực chạy băng băng trên đường cao tốc rộng mở, Lâm Tẩm cảm thán, nếu vẫn như 20 năm trước thì thật tốt a!
Có lẽ ông trời nghe được lời cầu nguyện của gian thương, ngay thời điểm xe vừa với tiến vào ranh giới Quý Châu – liền gặp chuyện không may.
Một chiếc xe vận tải loại lớn mất kiểm soát lao vào con lươn phân cách giữa hai làn đường, sau đó va chạm với một chiếc xe vận tải khác chạy ngược chiều, hai xe cùng lật ngã giữa đường, con đường dành cho xe chạy bị chắn toàn bộ, làm một đoạn giao thông bị tê liệt hoàn toàn.
Xe của Lâm Tẩm cứ như vậy phải đỗ lại trên đường tiến không được, lùi cũng không xong.
“Lâm đại ca, tắt điều hòa đi” Tiểu Đường nói. Tuy rằng thời tiết rất lạnh, nhưng cậu biết nếu cứ mở điều hòa như vậy thì rất có thể trước khi giao thông ở con đường này được khôi phục, bọn họ sẽ đem xăng đốt sạch.
“Khoác đi.” Lâm Tẩm cởi chiếc áo khoác ngoài bằng lông dê choàng lên người Tiểu Đường, hắn cũng biết không thể phung phí xăng nữa, nhưng hiện tại bên ngoài tuyết vẫn còn lác đác rơi.
“Lâm đại ca, chúng ta chuyển xuống ghế sau ngồi đi, hai người có thể bọc lẫn nhau, như vậy sẽ không lạnh, tôi thấy dù sao trong khoảng thời gian ngắn đường cũng chưa thể thông được, anh ngồi ở tay lái phía trước cũng chẳng để làm gì.” Tiểu Đường nói.
Phía sau thì khoác áo khoát lông dê của Lâm Tẩm, phía trước thì bọc lại bằng áo lông của Tiểu Đường, Lâm Tẩm cùng Tiểu Đường hai người gắt gao ở cùng một chỗ dựa sát vào nhau. Hạnh phúc tựa như hai chú chuột nhỏ rúc vào nhau sưởi ấm trong mùa đông lạnh giá. Lâm Tẩm không thừa nhận bản thân cùng con chuột có chỗ nào tương tự, nhưng hắn thừa nhận giờ phút này hắn thực sự hạnh phúc.
Thời gian cứ tích tắc tích tắc trôi qua, hai người vẫn chưa ăn trưa nên bụng bắt đầu đói đến kêu gào phản kháng, tuy rằng phía sau chất đầy đồ tết, chính là cũng không thể đem làm lương thực cấp cứu. Lâm Tẩm lấy ra hai bình nước khoáng, lặng lẽ nhét vào lồng ngực, lập tức bị cái lạnh của nó làm giật mình. Mười phút sau, hắn đem bình nước đã không còn lạnh như băng đưa cho Tiểu Đường.
“Uống trước một ít nước đi, không ăn cơm được chúng ta trước tiên uống no nước vậy.” Lâm Tẩm nói.
Tiếp nhận bình nước, cảm nhận thân bình vẫn còn lưu lại một chút hơi ấm, Tiểu Đường ban đầu là kinh ngạc, sau liền hiểu được. Một chút cảm kích không phải chỉ bằng một lời cảm ơn có thể biểu đạt được, một chút tình nghĩa cũng không phải chỉ bằng một lời cảm ơn có thể hồi đáp. Cho nên Tiểu Đường cái gì cũng đều không nói, cậu chỉ vặn mở nắp bình, một hơi uống cạn phân nửa, sau đó đóng lại thật chặt rồi bỏ vào lồng ngực của mình, đồng thời cũng đem bình của Lâm Tẩm bỏ vào người.
“Lâm đại ca, tôi ngủ một chút nha.” Tiểu Đường ôm hai cái chai, hướng lồng ngực của Lâm Tẩm nhích lại gần.
“Ngủ đi.” Lâm Tẩm đem áo lông dịch đến dưới cằm của cậu.
Tiểu Đường không có ngủ, cậu chính là không biết phải dùng tâm tình thế nào để thanh tỉnh. Cậu chưa từng yêu ai cũng không có nghĩa là cậu không biết đến tình yêu, lớp sương mù dầy đặc theo thời gian dần tản đi, tình ý của Lâm Tẩm cũng ngày càng hiện rõ trước mắt cậu. Cậu vẫn như cũ không biết Lâm Tẩm thích mình ở điểm nào, thế nhưng cậu cũng hiểu bản thân không hề bài xích. Lâm Tẩm đã dùng phương thức của riêng hắn ở tại một góc tâm hồn cậu khai cương hoa giới, có lẽ lãnh thổ chưa đủ rộng lớn, nhưng tốc độ khai cương thác thổ của gian thương quả thật kinh người.
Gian thương, đại gian thương. Ý thức được chính mình có thể rơi vào tay giặc, Tiểu Đường bắt đầu oán thầm ân nhân của mình.
Nửa giờ sau, kẻ giả vờ ngủ Tiểu Đường “tỉnh giấc”.
“Đói bụng rồi phải không, chờ tôi đi mua điểm tâm cho cậu.” Lâm Tẩm nói.
“Mua ở đâu a?” Tiểu Đường dù nhìn không thấy cũng biết bọn họ hiện tại ở một nơi trước không thôn xóm, sau không cửa hàng.
“Chờ xem.” Lâm Tẩm lòng đầy tự tin mà ra ngoài.
Mười phút sau, Lâm gian thương quả nhiên đem về một khối bánh cốm nhét vào tay Tiểu Đường.
“Ở đâu vậy?” Tiểu Đường ngạc nhiên hỏi.
“Phía trước có một chiếc xe khách, tôi mua từ một hành khách trên xe.” Lâm Tẩm trả lời.
“Vậy phần của anh đâu?” Tiểu Đường hỏi.
“Đã ăn rồi, cũng không thể để bụng đói.” Lâm Tẩm nói.
“Nói dối!” Tiểu Đường nói xong liền chia bánh ra một nửa đưa cho Lâm Tẩm. Xe bị dừng ở trên đường , không biết lúc nào mới có thể rời đi để kiếm miếng ăn, ai lại dễ dàng đem lương thực của mình ra buôn bán?
Lâm Tẩm không có phản bác, hắn nhận lấy phần điểm tâm Tiểu Đường đưa, Lâm Tẩm biết, hắn không ăn, Tiểu Đường cũng sẽ không ăn.
“Không phải mua đúng không?” Ăn xong điểm tâm, Tiểu Đường lại hỏi.
“Không chuyện gì có thể gạt được cậu”, Lâm Tẩm cười cười nhéo mặt Tiểu Đường, “Tôi nói bà xã đang mang thai, không thể chịu đói, một cụ già tốt bụng liền cho tôi một khối.”
“Anh mới mang thai đó!” Tiểu Đường cười đẩy Lâm Tẩm một phen.
Mặc kệ Tiểu Đường vì lý do gì không chú ý đến hai chữ mấu chốt “bà xã”, tâm tình Lâm Tẩm lúc này chính là rạng rỡ như nắng xuân, cho dù ngoài trời tuyết rơi đã muốn đông thành mưa đá.
Một giờ sau, ven đường bắt đầu xuất hiện mấy thôn dân rất có đầu óc kinh tế, nghe nói đoạn đường cao tốc này bị ùn tắc, người dân từ các thôn cách xa chục dặm liền lưng vác khoai tây, khoai lang cùng lò sưởi trèo đèo lội suối đến đây~~~
Khoai tây một củ mười đồng, khoai lang mười lăm đồng! Lúc này đặc biệt không thể mặc cả a.
Mấy bác tài đói meo vừa phàn nàn vừa vội vã trả tiền, đại gia Lâm một lần mua bốn củ khoai tây hai củ khoai lang, coi như nể hắn là khách hàng lớn, lão nông thấy vậy cũng rất “khẳng khái” mà tặng hắn thêm một bịch muối.
“Tiểu Đường, chờ đến khi ta có tiền, khoai tây một lần mua hai củ, một củ chấm muối ăn, một củ chấm đường ăn.” Lâm Tẩm hung tợn gặm khoai tây, ai nói chỉ có tư sản là quỷ hút máu.
Tiểu Đường tuy rằng nhìn không thấy biểu tình của Lâm Tẩm, nhưng cậu vẫn có thể tưởng tượng ta vẻ mặt khó chịu của Lâm đại ca.
Lâm đại ca, kì thực cũng rất đáng yêu. Tiểu Đường nghĩ.
Cầm cự suốt mười mấy tiếng đồng hồ, rốt cuộc đường sá cũng thông suốt. Lúc rạng sáng, Lâm Tẩm và Tiểu Đường cuối cùng đã đến được Lục Bàn Thủy, thế nhưng chuyến xe đi vào thị trấn đã hết (chém, Lâm Tẩm trước hết tìm khách sạn trọ lại, sau đó lôi kéo Tiểu Đường cùng đi tìm quán ăn trong khu chợ đêm buôn bán sầm uất, uống ngay hai chén canh thịt dê nóng hổi.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Tẩm đưa Tiểu Đường lên xe khởi hành đến thị trấn, sau khi chia tay ở trạm xe hắn cũng tự mình lái theo. Đường sá cấp hai ở nông thôn đã nhiều năm không được bảo dưỡng tốt, mặt đường gồ ghề thật làm khổ xe của Lâm Tẩm, thanh âm chói tai của sàn xe không ngừng bị ma sát khiến cho tâm gian thương từng trận đau đớn.
Xóc nảy hơn hai giờ, chiếc xe cuối cùng cũng xiêu xiêu vẹo vẹo tiến vào trạm xe thị trấn, thị trấn nhỏ vẫn còn giữ được lối kiến trúc của thế kỉ mười tám, mộc mạc và cổ kính. Lâm Tẩm đậu ở ven đường, bước xuống xe rồi đi vào trạm. Tiểu Đường là người cuối cùng rời xe, bởi vì Lâm Tẩm trước đó đã năn nỉ tài xế, nên tài xế dẫn Tiểu Đường đến khu vực ghế chờ, Lâm Tẩm vẫn đứng cách đó không xa dõi theo, hắn chỉ có thể dùng cách thức này để đưa Tiểu Đường về nhà.
Tiểu Đường đứng một lúc, Đường mẫu rốt cuộc cũng tới, bởi vì hôm qua Tiểu Đường đã gọi thông báo cho mẹ biết việc cậu bị trễ xe, cho nên mẹ Tiểu Đường liền tính toán được thời gian đến đón con.
Nguyên lai Tiểu Đường nhà ta lớn lên giống nhạc mẫu đại nhân a. Lâm Tẩm nhìn thấy Đường mẫu, trong lòng liền cảm thấy thân thiết. Đáng tiếc không thể tiến lên tiếp đón, hảo hảo tự giới thiệu một phen.
Nhìn thấy Tiểu Đường đã thuận lợi gặp được người nhà, Lâm Tẩm quay trở lại xe. Nghĩ đến đường về chỉ còn một mình hắn, Lâm Tẩm có điểm tịch mịch a~
Tiểu Hoa, nếu cậu không lấy thân báo đáp làm thế nào đối mặt với tôi a~ gian thương lại chìm đắm trong suy nghĩ cũng mình.
Chú thích :
(* )Câu thơ trích từ tác phẩm Xuân Vọng (Nguyên Tác: Đỗ Phủ)
Quốc phá sơn hà tại, Thành xuân thảo mộc thâm.
Cảm thời hoa tiễn lệ, Hận biệt điểu kinh tâm.
Phong hoả liên tam nguyệt, Gia thư để vạn kim.
Bạch đầu tao cách đoản, Hồn dục bất thắng trâm.
Dịch nghĩa:
Nước bị tàn phá, sông núi vẫn còn. Mùa xuân trong thành, cỏ cây vẫn rậm.
Cảm thương thời thế, hoa chứa chan nước mắt. Buồn xa cách chim cũng đau lòng.
Khói lửa ròng rã ba tháng, Thư nhà quý đáng muôn nén vàng.
Buồn phiền xoa đầu bạc, thấy tóc ngắn, Ngắn đến không thể cài trâm được.
Dịch thơ: TRÔNG XUÂN
Nước nát còn non sông, Cỏ cây xuân mướt cùng
Sầu tang hoa nhỏ lệ, Hận biệt điểu kinh lòng
Khói lửa ròng ba tháng, Thư nhà giá vạn đồng
Bạc đầu thêm tóc ngắn, Búi mãi vẫn không xong
(Bản dịch của cụ Trần Văn Ân)
This slideshow requires JavaScript.
Hu hu, không biết phá thê nào mà không post hình bình thường được, đã không có chú thích còn bị kiểu slideshow. Mọi người thông cảm T.T
Sau cơn mưa thấy cầu vồng – Thập Thất
Đăng trong: 15.05.2012 Filed under: Sau cơn mưa thấy cầu vồng, Đam mỹ 3 Comments »Tác giả: Dạ Vũ
Edit: Kura
Beta: X_chan
Đội trưởng đã trở lại
(Đội trưởng hồi lao liễu – 队长回来了)
Thời điểm tờ lịch cuối cùng được lật qua, Giang Vĩ và Mạc Phi rốt cuộc cũng từ biên cảnh trở về, dựa theo quy định thì bọn họ vốn không thể nghỉ phép cùng lúc, bất quá Giang Vĩ ngay lúc đó liền phát huy bản chất cảnh sát lưu manh của hắn, hắn kéo Mạc Phi đến trước mặt đội trưởng Lý nói – hoặc là thả người, hoặc là lưu lại thi thể của chúng tôi. ╮(╯▽╰)╭ Đọc tiếp »
Sau cơn mưa thấy cầu vồng – Thập Lục
Đăng trong: 01.05.2012 Filed under: Sau cơn mưa thấy cầu vồng, Đam mỹ 1 Comment »Trước tiên cho mình xin lỗi vì đến hôm nay mới post chương mới, dạo này mình khá bận nên tốc độ post sẽ bị ảnh hưởng, mong các bạn thông cảm. À, chúc các bạn sắp và đang thi HK đạt được kết quả tốt ^^
Tác giả: Dạ Vũ
Edit: Kura
Beta: X_chan
Tâm ý của Tiểu Đường
(Tiểu Đường đích tâm ý – 小唐的心意)
Tiểu Đường vẻ mặt uể oải ngồi ở trước cửa phòng cấp cứu khoa chỉnh hình, Tiểu Cẩu ngồi xổm một bên cũng mặt mày ủ rũ, mặc dù có thể nói từ khi bệnh viện nhân dân thành phố được xây dựng đến nay thì nó là con chó đầu tiên được đường đường chính chính bước vào phòng khám. Đọc tiếp »
Sau cơn mưa thấy cầu vồng – Thập ngũ
Đăng trong: 15.04.2012 Filed under: Sau cơn mưa thấy cầu vồng, Đam mỹ 3 Comments »Tác giả: Dạ Vũ
Edit: Kura
Beta: X_chan
Ôi, xin mẹ đừng sinh khí đừng sinh khí
(Ôi, mụ mụ mời ngươi không muốn không muốn sinh khí-哎哟,妈妈请你不要不要生气)
Tết Trung Thu sắp tới, ngày lễ cả gia đình đoàn viên này chính là nỗi sầu đang giày vò Tiểu Đường của chúng ta. Từ khi chuyện đó xảy ra, Tiểu Đường đã gần một năm không về nhà, mà chuyện bản thân bị mù cũng không dám nói với cha mẹ, sợ sẽ đả kích hai người họ, nhưng chung quy vẫn là giấy không thể gói được lửa, Tiểu Đường trong lòng cũng rõ ràng, chỉ đành kéo được ngày nào hay ngày đó. Đọc tiếp »
Sau cơn mưa thấy cầu vồng – Thập Tứ
Đăng trong: 06.04.2012 Filed under: Sau cơn mưa thấy cầu vồng, Đam mỹ 6 Comments »Tác giả: Dạ Vũ
Edit: Kura
Beta: X_chan
Gian kế
(Gian kế – 奸计)
Lâm Tẩm vốn là gian thương, cho nên hắn biết muốn phá tan pháo đài chậm chạp trì độn của Tiểu Đường chỉ dựa vào việc mỗi ngày chạy đến quán nhỏ của cậu, cùng cậu nói chuyện phiếm là không đủ, ngay tại thời điểm mấu chốt, phải biết lợi dụng thiên tai nhân họa, phải biết sử dụng lực lượng quần chúng, ai đi quan tâm đó là âm mưa hay dương mưu, chỉ cần thành công thì chính là hảo mưu! Đọc tiếp »
Thông báo edit “Đạo thị vô tình khước hữu tình” – Phiền Lạc
Đăng trong: 04.04.2012 Filed under: Thông báo 1 Comment »Vâng, sau (hoặc song song ^^) bộ cơn mưa thấy cầu vòng, tớ vàKurasẽ edit bộ “Đạo thị vô tình khước hữu tình” của Phiền Lạc. Có lẽ nhiều bạn đã đọc qua bộ Thanh Ti và có kha khá thắc mắc về cái kết lửng lơ bỏ ngõ của chị Lạc, giờ đây chúng tớ, dưới sự trợ giúp của chị Polly Polly, đã có bản raw để tiếp tục nối tiếp cho bộ Thanh Ti. Sau đây là một số thông tin cơ bản của truyện nha.
Tên tác phẩm: Đạo thị vô tình khước hữu tình
Tác giả: Phiền Lạc
Thể loại: đam mĩ, xuyên không, hiện đại, lạnh lùng công đáng yêu thụ, HE
Tình trạng bản gốc: Hoàn
Paring: Vũ Văn Tuấn x Thường Tiếu.
Vâng, xin lưu ý các bạn là bộ này của Phiền Lạc, không phải truyện “Đạo thi vô tình khước hữu tình” trong Ma Cung Phong hệ liệt của Lê Hoa Yên Vũ đâu nha. Thứ hai, paring lần này là A Tuấn, không phải A Tuần, hi vọng sự xuất hiện thần kì và có phần … lãng xẹt của anh ý sẽ đem đến cho mọi người một bộ truyện hay.
Về thời gian post truyện, tớ và Kura đều chưa quyết định, có thể bọn tớ sẽ chờ edit hoàn Sau cơn mưa rồi mới ra mắt bộ này, hoặc cũng có thể sẽ post song song khi Sau cơn mưa gần kết thúc, dù sao các bạn đừng lo về số phận của Sau cơn mưa, chắc chắn bọn tớ sẽ không mang con bỏ chợ.
Trước đây bọn tớ luôn hứa sẽ post truyện mỗi tuần 1 lần, nhưng gần đây có vẻ bận, nên đôi khi không đảm bảo được tiến độ đó, mong mọi người thông cảm.
Trước khi kết thúc bài thông báo, mình xin nhắc lại một số điều trước giờ chúng mình vẫn luôn nói:
Truyện được edit không dựa trên việc xin phép bản quyền mà trên tinh thần chia sẻ phi lợi nhuận, vì vậy xin mọi người đừng in hay mang đi bất kì nơi đâu ngoài blog này, thậm chí ngay cả khi có xin phép thì chúng mình cũng không hi vọng nhìn thấy đứa con tinh thần này “bay nhảy” ở nhà khác. Nếu bạn thích có thể dẫn link về wordpress chúng mình, chuyện này chúng mình rất hoan nghênh.
Truyện thuộc thể loại đam mĩ, tức là đồng tính nam, bạn nào không đọc được thể loại này xin cân nhắc cẩn thận hoặc đừng đọc, mình không muốn trong wordpress xuất hiện những lời lăng mạ thiếu văn hóa về một thể loại văn học bạn vốn không chấp nhận được.
Bản edit chỉ mang tính chính xác từ 70%- 80%
PS: xin gửi lời cảm ơn tới chị Polly Polly, nhờ sự siêng năng vô bờ bến và hào phóng của chị mà chúng ta có được bộ này để coi, xin mọi người cho một tràng pháo tay * clap clap clap*
Cuối cùng của cuối cùng, Lạc tỉ, em biết tỉ có lẽ sẽ không đọc được những dòng này, nhưng nếu tỉ thấy truyện của tỉ được edit không xin phép thì mong tỉ bỏ qua cho sự cuồng loạn của hủ nữ và hủ nam Việt. Ngàn lần cảm ơn và xin lỗi tỉ


Phản hồi gần đây